Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Ru con sau trận lụt

    […]

    Con ngủ trong tay cha bồng cha bế
    Một mái nhà ta ở giữa bao nhà
    Cây lúa chưa trồng, cây rau chưa tốt
    Trận lụt đi qua làng như giặc đốt
    Cha hát ru con xanh hỡi, xanh hời.

    Con ngủ con chơi mong con chóng lớn
    Đồng đất quê ta lũ lụt qua rồi
    Con đê qua làng con đê đi mãi
    Cha hát ru con điệu hát bao đời
    Điệu hát chở che như con đê rộng
    Hạt phù sa nhỏ, hạt phù sa ơi!

    […]

  • Về người cha đã khuất

    Tác giả:

    Cha em là công nhân sở điện Bờ Hồ
    Điện là bạn của người Hà Nội
    Nên cha vắng lâu rồi bà con còn nhắc hỏi

    Cây cột đèn đầu phố rõ cao
    Dây gánh nặng hai vai xà sứ
    Giống dáng đứng cha em làm sao

    Trạm biến thế gần ngã tư Hàng Đào
    Cửa sắt suốt ngày im khóa
    Mà dòng điện vẫn chia đều mọi ngả
    Con nhớ dáng ngồi lặng lẽ của cha

    […]

  • Viết cho các con tôi

    […]

    Ba không cực lòng khi bị đời khinh rẻ
    Con đường ba đi đã chọn từ lâu
    Nhưng khi nhìn những đám hoa râm trên đầu tóc nội
    Ba đã khóc thầm khi nghĩ đến mai sau

    Rồi mai mốt khi các con đã lớn
    Hãy tìm trong trang nhục sử Việt Nam
    Ðể thấu hiểu vì sao ba khổ cực
    Vì sao nên đất nước lầm than

  • Chuyện hai bố con tôi

    […]

    Bố tôi ước mơ làm cho loài người sung sướng
    Và thế là ông từ tuổi thanh xuân
    Cùng bạn bè đi làm cách mạng
    Ông làm cách mạng chừng nào
    Thì loài người càng thêm sặc máu
    Tôi ước mơ cõi đời tốt đẹp
    Và thế là tôi làm thơ ca tụng loài người
    Tôi càng ca tụng chừng nào
    Thì loài người càng xấu xa chừng nấy

    […]

  • Năm cụm núi quê hương

    Tác giả:

    […]

    Vài buồng cau, mấy liễn trầu
    Đám cưới đi ngang bờ sông hoa gạo đỏ
    Biển rộng buồm xa ăm ắp gió
    Ngũ Hành năm cụm xanh xanh
    Cha mẹ chỉ tay thề với núi:
    – Mỗi ngón tay là một cụm Ngũ Hành
    Năm cụm núi không thể nào thiếu một
    Năm ngón tay không thể chia lìa

    Lời mẹ đều đều. Sương rụng vườn khuya.

    Anh ra đi từ mùa thu quê hương bốc lửa
    Rừng xa, xa rồi những lứa nam trân
    Mẹ đã già và cha không còn nữa
    Mây giăng nhiều trên đỉnh Ải Vân.

    […]

  • Cha tôi

    […]

    Mẹ tôi mất khi tôi ba tuổi
    Cha đổi cho tôi phân nửa cuộc đời
    Tôi lớn lên trong mùi bùn đất của vách nhà tranh
    Mặc những tấm áo cô, dì sửa lại
    Mưa nắng đưa thuyền trôi xa dần bến bãi
    Ký ức tuổi thơ củ khoai nóng nghẹn lòng
    Sáng mùa xuân chợt trong gương có cô bé má hồng
    Không chịu ngồi vào xích lô đến trường mỗi sáng
    Người âm thầm quay lưng
    Tôi chợt nhận ra tóc cha bạc trắng
    Từ thẳm sâu tiếng nấc vỡ âm thầm…

    […]