Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh, sinh ngày 6 tháng 10 năm 1942 tại quê: xã La Khê, huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây. Bà xuất thân trong một gia đình công chức, mồ côi mẹ từ nhỏ, ở với bà nội. Tháng 2 năm 1955, Xuân Quỳnh được tuyển vào Đoàn Văn công nhân dân Trung ương và được đào tạo thành diễn viên múa. Bà đã nhiều lần đi biểu diễn ở nước ngoài và dự Đại hội thanh niên sinh viên thế giới năm 1959 tại Vienna (Áo). Từ năm 1962 đến 1964, bà học Trường bồi dưỡng những người viết văn trẻ (khoá I) của Hội Nhà văn Việt Nam. Sau khi học xong, làm việc tại báo Văn nghệ, báo Phụ nữ Việt nam. Bà là hội viên từ năm 1967, ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khoá III. Năm 1973, bà kết hôn với nhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Vũ, trước đó, Xuân Quỳnh kết hôn lần đầu tiên với một nhạc công của Đoàn Văn công nhân dân Trung ương và đã ly hôn. Từ năm 1978 đến lúc mất bà làm biên tập viên Nhà xuất bản Tác phẩm mới. Xuân Quỳnh mất ngày 29 tháng 8 năm 1988 trong một tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, thị xã Hải Dương (nay là thành phố), tỉnh Hải Dương cùng với Lưu Quang Vũ và con trai út Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.

Xuân Quỳnh được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2001.

Tác phẩm

  • Tơ tằm – chồi biếc (thơ, in chung)
  • Hoa dọc chiến hào (thơ, in chung)
  • Gió Lào, cát trắng (thơ, 1974)
  • Lời ru trên mặt đất (thơ, 1978)
  • Sân ga chiều em đi (thơ, 1984)
  • Tự hát (thơ, 1984)
  • Hoa cỏ may (thơ, 1989)
  • Thơ Xuân Quỳnh (1992 , 1994)
  • Thơ tình Xuân Quỳnh – Lưu Quang Vũ (1994)
  • Cây trong phố – Chờ trăng (thơ, in chung)
  • Bầu trời trong quả trứng (thơ thiếu nhi, 1982)
  • Truyện Lưu Nguyễn (truyện thơ, 1985)
  • Mùa xuân trên cánh đồng (truyện thiếu nhi – 1981)
  • Bến tàu trong thành phố (truyện thiếu nhi, 1984)
  • Vẫn có ông trăng khác (truyện thiếu nhi, 1986)
  • Tuyển tập truyện thiếu nhi (1995).

    • Hoa cúc


      Có thay đổi gì không cái màu hoa ấy
      Mùa hạ qua rồi lại đến mùa thu
      Thời gian đi màu hoa cũ về đâu
      Nay trở lại vẫn còn như mới mẻ
      Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thế
      Chỉ em là đã khác với em xưa

      […]

    • Nói cùng anh


      […]

      Điều hôm nay ta nói, ngày mai
      Người khác lại nói lời yêu thuở trước
      Đời sống chẳng vô cùng, em biết
      Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau

      Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
      Như không khí, như màu xanh lá cỏ
      Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
      Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang

      Nhưng lúc này anh ở bên em
      Niềm vui sướng trong ta là có thật
      Như chiếc áo trên tường, như trang sách
      Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà

      […]

    • Hát ru


      […]

      Ngủ đi, hòn đá thì mềm
      Bàn chân thì cứng ngọn đèn thì xa
      Thời gian như gió thoảng qua
      Tình yêu là cánh đồng hoa giữa trời
      Tay ta nắm lấy tay người
      Dẫu qua trăm suối ngàn đồi cũng qua

    • Em có đem gì theo đâu


      [,,,]

      Em có đem gì theo đâu
      Em để lại cho anh tất cả
      Doi cát vàng với dòng sông đỏ
      Bờ bãi quanh năm xanh mướt màu xuân
      Những làng hoa hương thoáng xa gần
      Vườn hoa trẻ như thuở mười sáu tuổi
      Cọng rơm mới tháng mười thơm trải
      Trên con đường nắng sáng ta đi
      Những con đường ngoại ô
      So với tình yêu con đường ngắn quá
      Tất cả những buồn vui
      Em để lại cho anh tất cả

      […]

    • Thời gian trắng


      […]

      Em ở đây không sớm không chiều
      Thời gian trắng, không gian toàn màu trắng
      Trái tim buồn sau lần áo mỏng
      Từng đập vì anh vì những trang thơ
      Trái tim nay mỗi phút mỗi giờ
      Chỉ có đập cho em mình em đau đớn
      Trái tim này chẳng còn có ích
      Cho anh yêu, cho công việc, bạn bè
      Khi cuộc đời trôi chảy ngoài kia
      Thời gian trắng vẫn ngừng trong bệnh viện
      Chăn màn trắng, nỗi lo và cái chết
      Ngày với đêm có phân biệt gì đâu
      Gương mặt người nhợt nhạt như nhau
      Và quần áo một màu xanh ố cũ
      Người ta khuyên “lúc này đừng suy nghĩ
      Mà cũng đừng xúc động, lo âu”
      Phía trước, phía sau, dưới đất, trên đầu
      Dường trong suốt một màu vô tận trắng

      […]

    • Con chả biết được đâu


      […]

      Thường trong nhiều câu chuyện
      Bố vẫn nhắc về con
      Bố mới mua chiếc chăn
      Dành riêng cho con đắp
      Áo con bố đã giặt
      Thơ con bố viết rồi
      Các anh con hỏi hoài:
      – Bao giờ sinh em bé?
      Cả nhà mong con thế
      Con chả biết được đâu
      Mẹ ghi lại để sau
      Lớn lên rồi con đọc