Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Xuân Quỳnh


  • Con chả biết được đâu


    […]

    Thường trong nhiều câu chuyện
    Bố vẫn nhắc về con
    Bố mới mua chiếc chăn
    Dành riêng cho con đắp
    Áo con bố đã giặt
    Thơ con bố viết rồi
    Các anh con hỏi hoài:
    – Bao giờ sinh em bé?
    Cả nhà mong con thế
    Con chả biết được đâu
    Mẹ ghi lại để sau
    Lớn lên rồi con đọc

  • Không đề 1


    Chiều tháng năm nắng ngả thân cây
    Em trở lại một mình trên lối – nhớ
    Gió trở lại một mình trên mái phố
    Khắp một trời phượng đỏ mênh mông

    Hoa sen hồng mặt nước thì trong
    Cây tường vi mọc gần cây sấu
    Trước cây cỏ vô tư em chẳng giấu
    Nỗi nhớ anh, nỗi nhớ khôn cùng

    […]

  • Thơ tình cho bạn trẻ


    […]

    Tôi đã qua biết mấy buổi chiều
    Bao hồi hộp, lo âu và hạnh phúc
    Tôi trăn trở nhiều đêm cùng hoa cúc
    Đợi tiếng gà đánh thức sự bình yên

    Dòng sông này, bãi cát, cánh buồm quen
    Hoa lau trắng suốt một thời quá khứ
    Tôi đã đi đến tận cùng xứ sở
    Đến tận cùng đau đớn, đến tình yêu.

    […]

  • Mùa đông nắng ở đâu?


    – Mùa hè nắng ở nhà ta
    Mùa đông nắng đi đâu mất?

    – Nắng ở xung quanh bình tích
    Ủ nước chè tươi cho bà
    Bà nhấp một ngụm rồi: “khà”
    Nắng trong nước chè chan chát

    Nắng vào quả cam nắng ngọt
    Trong suốt mùa đông vườn em
    Nắng lặn vào trong mùi thơm
    Của trăm ngàn bông hoa cúc

    […]

  • Bao giờ ngâu nở hoa


    […]

    Mùi hương không hẹn trước
    Tình yêu đến bất ngờ
    Em đâu biết bao giờ
    Mùa hoa ngâu ấy nở

    Anh như cây đàn khóa
    Sợi dây còn âm vang
    Em đi hết lòng em
    Lại gặp lời hát đó
    Hoa ngâu ở nơi nào
    Em cũng không biết nữa
    Em chỉ biết tình em
    Như ngâu vàng vẫn nở.

  • Mùa hạ


    Đó là mùa của những tiếng chim reo
    Trời xanh biếc, nắng tràn trên khắp ngả
    Đất thành cây, mật trào lên vị quả
    Bước chân người bỗng mở những đường đi

    Đó là mùa không thể giấu che
    Cả vạn vật đều phơi trần dưới nắng
    Biển xanh thẳm, cánh buồm lồng lộng trắng
    Từ những miền cay đắng hoá thành thơ.

    […]