Anh kể về đôi mắt
Những người mang gương mặt rỗng
Phố chợ nghiêng ngả theo ngày
Thành phố anh buồn lắm
Kể gì cho em đây?
Thôi mình về lòng đất
Hỏi loài kiến nghĩ gì?
Khi chúng dìu nhau xây tổ
Và dìu cả tình yêu đi
[…]
Những người mang gương mặt rỗng
Phố chợ nghiêng ngả theo ngày
Thành phố anh buồn lắm
Kể gì cho em đây?
Thôi mình về lòng đất
Hỏi loài kiến nghĩ gì?
Khi chúng dìu nhau xây tổ
Và dìu cả tình yêu đi
[…]
[…]
định mệnh phải chăng là chuỗi tình cờ
ta lần từng mắt một
tôi cố sống hôm nay
chính là để thử xem ngày mai cái gì sẽ tới
cho đến ngày nhắm mắt
người hãy hiểu dùm tôi
trọn một đời chờ đợi
chỉ một bước chân thôi
không bao giờ trở lại
chỉ một tiếng nói thôi
(đã hằng hằng nín lặng)
chỉ một ánh mắt thôi
(đã ngoảnh đầu vĩnh viễn)
[…]
[…]
Ngày anh về, hôm anh cất chân đi
Nghe được tiếng của con đường anh bước
Em có xa như một đời kiếp trước
Anh thấy gần nên cảm được trầm hương
Anh ở trên rừng cũng sống trọn nguồn thương
Ra giữa biển tình cũng như biển mặn
Một ngày nằm nghe đất trời cay đắng
Sấm vang lên, mưa giận dữ trên rừng
Nước của nguồn đi mạnh bạo cuồng hung
Tiếng bi thiết trong mạch nguồn nức nở
Anh đang sống – anh đang nghe anh thở
Cảm được tinh của cả đất trời
Lúc bắt đầu anh chỉ có em thôi
Nay có hết núi mây rừng với biển
[…]
[…]
Khi ngó lại suối nọ còn tuôn chảy
Nước nở hoa khi gặp đá dạm lời
Anh đứng sững bên bờ đau hồn cỏ
Con bướm giang hồ lả cánh bay rơi
[…]
ôi gió nào lên buồn mang mang
cát hoang cồn bãi hàng theo hàng
trái tim nghe đã mềm tay lụa
thơ cũng vàng trưa nắng hạ vàng
phương này trời dựng cao mong nhớ
đầu gối ba lô hồn phiêu bồng
thương em lòng rợp che đường nhỏ
tình trải xanh giòng sông tiếp sông
[…]
Có một giòng sông mềm như dải lụa
Có hai ngôi trường như đôi tình nhân
Có một con đường mỗi ngày hai bận
Anh đưa em về, qua bến qua sông
Có một chiếc cầu bắc qua thành phố
Thành phố mù sương, phố cổ mù sương
Có anh tội tình như loài cổ thụ
Em đậu trên cành, làm anh bâng khuâng
[…]
Em đừng trở lại đừng trở lại
Tôi kẻ tù chung thân khổ sai
Còn phỏng hai tay từng kỉ niệm
Cuộc đời hôm nay và ngày mai
Xứ sở tình yêu em bằng hữu
Ôi những nàng tiên xưa mất rồi
Tôi ôm sự sống thèm đau đớn
Linh hồn ơi linh hồn tôi ơi
Khi tôi chết tôi từ bỏ Chúa
Tội lỗi muôn đời tôi xin mang
Tôi thù lô cốt thù dây kẽm
Cho tôi vòm trời xanh thênh thang…
Có thể chiều nay mưa to trên quãng đường tôi đi
Và tàu không khởi hành trễ hơn nửa phút
Và tôi không đủ ba đồng lấy giấy vào ke
Và bàn tay em chết đuối…
Có thể là tôi sẽ đứng nhìn theo mãi mãi
Những đám khói tàu mệt lả
Ngôi nhà cũ
Khung cửa thôi mở ra tấm màn che thưa mỏng lạt màu
Vòng tóc mun da muốt mắt
Và dòng sông dòng sông nào mang tên hai đứa hôm nay
[…]
[…]
Ngày mai ơi
Hà Nội không phai
Suốt một ngày bầu trời thăm thẳm
Nhớ riêng em
Tôi nhớ những gì tôi chưa có được
Thảm cỏ bờ sông Hồng non tơ
Màu cẩm thạch nghiêng chào giã biệt
Nếu ta có lỗi với em
Cũng vì ta muốn mình không có lỗi
Trước mặt em còn được tươi cười
Giọng vang và trẻ mãi
[…]
Giữa những ngày dài dằng dặc
Chỉ còn khuôn mặt em
Sáng trong và bình lặng
Dù hai đứa chúng ta
Chưa lúc nào sung sướng
Những ngày đau khổ ấy
Khuôn mặt em
Như mảnh trăng những đêm rừng cháy
[…]