Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam
  • Quê hương

    Tác giả: Giang Nam
    Tháng Hai4

    Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
    “Ai bảo chăn trâu là khổ?”[1]
    Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
    Những ngày trốn học
    Đuổi bướm cầu ao
    Mẹ bắt được
    Chưa đánh roi nào đã khóc
    Có cô bé nhà bên
    Nhìn tôi cười khúc khích…

    Cách mạng bùng lên
    Rồi kháng chiến trường kỳ
    Quê tôi đầy bóng giặc
    Từ biệt mẹ tôi đi
    Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
    Cũng vào du kích
    Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
    Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)
    Giữa cuộc hành quân không nói được một lời…
    Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
    Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

    Hòa bình tôi trở về đây
    Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
    Lại gặp em
    Thẹn thùng nép sau cánh cửa
    Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
    - Chuyện chồng con… (khó nói lắm anh ơi)!
    Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi
    Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

    Hôm nay nhận được tin em
    Không tin được dù đó là sự thật:
    Giặc bắn em rồi quăng mất xác
    Chỉ vì em là du kích em ơi!
    Đau xé lòng anh chết nửa con người!

    Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
    Có những ngày trốn học bị đòn roi
    Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
    Có một phần xương thịt của em tôi.

    1960

    Chú thích

    1. Câu mở đầu bài Chăn trâu trong Quốc văn giáo khoa thư lớp Đồng ấu ngày xưa: “Ai bảo chăn trâu là khổ? Không, chăn trâu sướng lắm chứ! Đầu tôi đội nón mê như lọng che. Tay cầm cành tre như roi ngựa, ngất ngưởng ngồi trên mình trâu, tai nghe chim hót trong chòm cây, mắt trông bướm lượn trên đám cỏ. Trong khoảng trời xanh, lá biếc, tôi với con trâu thảnh thơi vui thú, tưởng không còn gì sung sướng cho bằng!” ^

    Một số bài thơ có nội dung liên quan

    Một số bài thơ hay khác

    Đang tải...

    Bình luận (8)
Có 8 lời bình cho

“Quê hương”

  1. Vào lúc 1:15 chiều ngày 11 Tháng Mười Một, 2008 Huỳnh Thị Hương bình luận:

    Đây là một bài thơ hay, nó chứa đựng nhiều kỷ niệm đẹp mà rất chân thật. Nhưng cái đáng trân trọng hơn cả là tình yêu quê hương, tình yêu đất nước hoà quyện trong tình yêu đôi lứa

    Xưa yêu quê hương vì có chim,có bướm
    Có những ngày trốn học bị đòn roi
    Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
    Có một phần xương thịt của em tôi.

  2. Vào lúc 10:03 chiều ngày 13 Tháng Ba, 2009 Nguyen Khac Hien bình luận:

    Bài thơ quê hương là một bài thơ rất hay và cảm động. Một tình yêu quê hương gắn liền với một tình yêu tuổi trẻ.

  3. Vào lúc 4:08 chiều ngày 4 Tháng Tư, 2009 cong thu bình luận:

    Nho co bai tho que huong,toi da vung tin buoc vao doi khi gap nhieu chong gai,toi ngam bai tho nay de song.

  4. Vào lúc 2:42 chiều ngày 12 Tháng Tư, 2009 khanh linh bình luận:

    ban tho qua tuet voi. voi tu cach la mot nguoi con cua khanh hoa,tuy chua tung nem trai su kho khan cua chien trang , nhung bai tho da truyen cho minh duong nhu tat ca dieu do. va qua day, minh thay su tu hao ve manh dat khnah hoa, manh dat da sinh ra nguoi con uu tu nhu giang nam, de ong co the dong gop nhung bai tho that hay, that tuyet voi. va minh that su rat rat thik bai tho nay

  5. Vào lúc 12:06 sáng ngày 7 Tháng Bảy, 2009 Do Thi Minh Hoa bình luận:

    Có lẽ không một người nông thôn Việt Nam nào khi đọc xong bài thơ Quê hương của Giang Nam lại không để lại ấn tượng sâu sắc. Tôi cũng vậy, tôi như tìm thấy tuổi thơ mình với đầỳ ắp những kỉ niệm trên quê hương. Mỗi lần đọc xong bài thơ, tôi lại thấy yêu quê hương mình hơn và tôi đã sáng tác bài thơ “Quê hương tôi”bắt nguồn từ cảm xúc ấy.
    Quê hương tôi
    Quê hương tôi bên dòng sông “Đỏ”
    Bãi cát vàng ngập nắng bình minh
    Luỹ tre xanh rợp mát trưa hè
    Và con đê uốn khúc cỏ xanh

    Quê hương tôi có giàn hoa mướp
    Màu vàng tươi gọi bướm ong về
    Có giàn bầu hoa trắng rung rinh
    Giàn đỗ ván đầy hoa tim tím

    Quê tôi đó có hoa mận trắng
    Và hoa chanh năm cánh nhị vàng
    Hoa đào đỏ cùng hoa cúc trắng
    Đua nhau nở cùng đón xuân sang.

    Quê hương tôi có nghề đan nón
    Nón đẹp xinh duyên dáng nhât vùng
    Người quê tôi bình dị sáng trong
    Làm và sống trong niềm nhân ái.

    Quê hương tôi mỗi buổi chiều tà
    Làn khối xanh biêng biếc bao quanh
    Và khi ấy những đàn cò trắng
    Lấp lánh bay trong nắng hoang hôn.

    Ôi quê hương có thể nào quên
    Bao kỉ niệm đời tôi gắn bó
    Tôi đang sống trên quê hương đó
    Mà sao lòng nhung nhớ bao đêm

    Ôi quê hương in đậm tim tôi
    Đã trở thành tình yêu tha thiết
    Dù sau này ở đâu chăng nữa
    Thì quê hương vẫn mãi tim tôi.

  6. Vào lúc 8:34 chiều ngày 9 Tháng Bảy, 2009 Pham Nguyen Gia Ngau bình luận:

    Nam lop 12 minh da duoc co giao doc cho ca lop nghe bai nay.Minh that su an tuong va rat thich.
    Cach day khoang mot tuan, co bai viet ve nha tho Giang Nam va hoan canh sang tac cua bai tho “Que Huong”, minh doc va da khoc.
    Bai tho that tuyet voi, that cam dong.
    Cam on nha tho Giang Nam, chuc ong that nhieu suc khoe va niem vui de tiep tuc cong hien nhung tac pham hay hon cho dat nuoc.

  7. Vào lúc 8:14 sáng ngày 9 Tháng Tám, 2009 Thanh Tâm bình luận:

    Doc lai bai tho “Que huong” cua Giang Nam, toi chot boi hoi nho den lan dau tien co giao gioi thieu cho lop toi ve xuat xu cua no. Va that tuyet khi toi duoc la mot nguoi dong huong voi nha tho. Toi thay thic bai tho boi loi viet trong sang ve 1 tinh yeu het suc hon nhien, chung thuy nay sinh ra tu nhung nam thang khoc liet cua chien tranh.

  8. Vào lúc 7:12 chiều ngày 8 Tháng Mười Hai, 2009 Dương Thị Ngọc Thoa bình luận:

    Là một học sinh yêu văn, xem văn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình. Tôi không thể nào giấu được dòng cảm xúc khi đọc tác phẩm ” Quê hương ” của Vang Nam .Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với tác phẩm này là một buổi ôn văn hay chữ tốt . Dù chỉ nghe được đôi dòng nhưng nó đã thôi thúc tôi tìm hiiểu nhièu hơn về nó. ” Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường . Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ… lời văn da diết thiết tha , gợi lại hình ảnh nhửng ngày thơ ấu thật sâu sắt. hay những câu thơ trẻ con nhưng trong đó vẩn có chút gì ngồ ngộ. và còn nhiều nhiều hơn nũa nhửng tình cảm dành cho quê hương mình như những lúc hành quân xa hay một tình cảm trai gái ngây ngô… nếu có thể kể hết nhửng dòng cảm xúc này thì tôi chẳng biết bao nhiêu giấy, viết cho đủ. ôi thơ van nguồn cảm xúc vô tận của con người.

ví dụ: http://www.example.com

Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)