Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Anh về cùng mùa hoa

    Tác giả:

    Rớt xuống trang thơ tôi
    Cánh hoa đào phớt đỏ
    Chiều Sơn La lặng gió
    Tôi nghe hoa thì thầm

    Tôi nghe nụ nảy nầm
    Từ kẽ tường nhà ngục
    Trở trăn và khó nhọc
    Trong giá lạnh mùa đông

    Cái hạt non anh trồng
    Nở mùa đào cộng sản
    Nụ hoa chúm chím hồng
    Khoảng trời bừng nắng rạng

    Trái tim người cách mạng
    Sẽ không héo bao giờ
    Gieo ý nhạc vần thơ
    Cho mai sau hát mãi

    Trang thơ tôi đằm lại
    Giữa nhà tù Sơn La
    Tô Hiệu[1] ơi có phải
    Anh về cùng mùa hoa?

    Chú thích

    1. Tô Hiệu (1912-1944) là một nhà cách mạng Việt Nam. Năm 1939 ông bị thực dân Pháp bắt và giam tại nhà tù Sơn La. Ở đây ông đã ươm trồng một cây đào, đến nay vẫn còn. ^

    Bình luận

    1. Bongbongnuoc says:

      Một bài thơ hay sẽ trường kì mãi mãi. Tôi đã yêu bài thơ này từ ngày học bài thơ (lớp 5) bây giờ đã đại học nhưng tôi vẫn yêu. Trong bài thơ, chỉ với một hạt mầm nhỏ đã vượt qua mọi khó khăn “kẻ tường nhà ngục, trong giá lạnh mùa đông” để rồi tạo nên “khoảng trời bừng nắng rạng”

    2. yeutho says:

      Tôi cũng thuộc bài thơ này từ cấp I, ko nhớ lớp mấy, cho tới giờ đã ra trường đi làm nhưng vẫn thấy ý nghĩa nhiều.

    3. bài này năm nay lớp 5 trường tôi có thi,nghe hay thật

    4. Xuân Quỳnh says:

      Đã bao năm trôi qua rồi nhưng những dòng thơ vẫn cứ chợt ẩn chợt hiện trong đầu để khi trong vô thức miệng lại nhẩm lại từng câu “rớt xuống trang thơ tôi/ cánh hoa đào phớt đỏ”. Có một quãng thời gian thật dài quên hẳn nhưng rồi khi vô tình đọc được ở đâu đó, cảm xác vẫn còn nguyên vẹn như ngày đầu tiên. Lòng vẫn chưa thôi thổn thức mỗi khi nghĩ về cành đào mạnh mẽ ấy và về con người dũng cảm ấy.

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)