Gió đất
Người còn tên. Người mất tên…
Giãi dầu mưa nắng nằm bên giãi dầu
Gió sương cỏ dại phai màu
Nấm mồ liệt sĩ như nhau nấm mồ…
[…]
Người còn tên. Người mất tên…
Giãi dầu mưa nắng nằm bên giãi dầu
Gió sương cỏ dại phai màu
Nấm mồ liệt sĩ như nhau nấm mồ…
[…]
Có một chiều xanh thẳm ở trong nhau
Gian gác nhỏ mưa lan mờ bến bãi
Áo em ngắn hết một thời con gái
Nỗi yêu anh còn biết giấu vào đâu
Có một chiều xa vắng ở bên nhau
Gió non thổi bậc thêm già nắng quái
Tóc em rối trăng lên chưa kịp chải
Đôi giọt buồn mơ mộng đọng trên mây
[…]
[…]
Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôi
Và cơn bão lòng ta thổi mãi.
[…]
Chiều cun cút
Một mình
Không lửa không đèn
Nhòm nhõm thâu đêm
Chết thèm cái bóng
Xa là trời sao
Gần là đom đóm.
Sinh nghi ta viết một bài hành
Vợ nghi chồng, em út nghi anh
Cha nghi con cái, bè nghi bạn
Thủ trưởng thì nghi hết ban ngành
Láng giềng dòm ngó nghi hàng xóm
Ngoài đường nghi phố chứa lưu manh
Ngay ta khi viết bài in báo
Cũng nghi mình kiếm chác công danh
Trời ơi, mọi chuyện sinh nghi thiệt
Chén kiểu thường nghi kị chén sành
[…]
[…]
Bàn tay khép lại mở ra
Đã nghe giọt giọt sương là là bay
Thấy trăng mọc giữa ban ngày
Thấy thuyền bơi giữa ngọn cây ngô đồng…
[…]
[…]
Khi mùa xuân đến
Tình anh lại đầy
Lá nằm trong lá
Tay nằm trong tay
[…]
Chiếc lông mày ấy, bây giờ
Thành nhành cỏ lạ bất ngờ trổ hoa…
Hoa ơi anh khác người ta
Dám đâu dối chị để mà yêu em…
[…]
Trang sách không nói được
Sao em nghe điều gì
Dạt dào như sóng vỗ
Một chân trời đang đi.
[…]
Vua rằng: Tớ viết sách Tiên
Chữ toàn mây trắng bay trên màu trời
Ta rằng: Thiên hạ khác rồi
Chẳng ai đọc sách nghe lời Vua ban
Vua rằng: Tớ bảo các Quan…
Ta rằng: Quan bận săn toàn đô la…
[…]