Đêm ngoại ô
Đường gập ghềnh đạp xe không biết mỏi
Bởi nhớ thương nên về với ngoại ô
Ăn cơm trắng chan canh bông so đũa
Bàn tay em tôi mắc nợ suốt đời
[…]
Đường gập ghềnh đạp xe không biết mỏi
Bởi nhớ thương nên về với ngoại ô
Ăn cơm trắng chan canh bông so đũa
Bàn tay em tôi mắc nợ suốt đời
[…]
(Vào thập niên 60 ở Sài Gòn)
Ngày tôi mới lớn lên hớt tóc tìm hiệu sang
Bốn năm mươi đồng hớt kéo nước hoa thơm
Ngoài hai mươi tuổi tôi vẫn còn như thế
Năm bảy năm sau đời mồ côi hắt hủi
Khó kiếm tiền làm biếng tìm hiệu xoàng
Mười lăm đồng hớt tóc nằm nghỉ yên
Ba mươi phút quên lo toan đời sống
Tuổi ba mươi ngoài đếch cần làm dáng
Hớt tóc bình dân chỉ có mười đồng
Đời vẫn dành khoái cảm được bình yên ngồi
Xem ráy tai lấy ra ngoài – đôi tai nghe ngóng
Đời thường hàng ngày chịu nhiều cay đắng
Húi đầu tìm nửa buổi gặp vận may
Bảy đồng thôi
Cắt đầu người lớn
Bước đường cùng trong hẻm ngoại ô tồi.
[…]
“Phải rồi lúc bị chém
Máu chảy rất nhiều
Phải rồi trước khi chết
Cô ta chắp tay ngó lên mặt trời chiều
Phải rồi lúc bị chặt đầu
Trước sau cô ta không nói được một điều
Mà thưa ông người bắt cô ta thì rất nhiều
Mà thưa ông người cầm dao thì rất nhiều
Mà thưa ông người đọc bản án thì rất nhiều
Mà thưa ông người tán thưởng cũng rất nhiều
Mà thưa ông người cắt cổ cũng rất nhiều
Mà thưa ông người hỏa thiêu cũng rất nhiều
[…]
Nếu anh có em là vợ
con chủ hiệu đóng giày
mỗi ngày anh đi một đôi
bốn đời nhà anh buôn thúng bán xôi
đến đời mẹ anh hãy còn đi đất.
Nếu anh có em là vợ
con nhà bán vòng hoa tang
mỗi ngày anh lấy một xe hoa
đắp cho hàng triệu nấm mồ chết lạnh.
Nếu anh có em là vợ
con nhà buôn gạo
mỗi giờ anh phát chẩn một vạn lần
cho hàng triệu nông dân cày cấy
bán lúa đi rồi ruột đói như cào.
Nếu anh có em là vợ
con nhà sản xuất nước bia cam
mỗi ngày anh đập tan hàng triệu két
cho hàng trăm vạn người
đến kẻ thâm sơn cùng cốc
thế kỉ dài uống nước lã cầm hơi.
[…]
Một ngày đau khổ chín trong tôi
Tôi đến bên cây lẳng lặng ngồi
Cây thả trái sầu trên nước lắng
Mặt hồ tan vỡ ánh sao trôi
Thôi nhé ngàn năm em đi qua
Hồn tôi cô tịch bóng trăng tà
Trời sinh ra để chiều hôm đó
Tôi thấy mây rừng bay rất xa
Rồi mai huyệt lạnh anh về
Ru nhau gió thổi bốn bề biển xưa
Trăng tà đổ bóng cây thưa
Mộng trần gian đã hái vừa chưa em
Khi thấm mệt tôi đi luồn ra núi
Cuối chiều tà chỉ gặp cỏ hoang sơ
Bước lủi thủi tôi đi luồn vô núi
Nghe nắng tàn run rẩy bóng cây khô
Chân rục rã tôi đi luồn ra núi
Hồn rụng rời trước mặt bãi hư vô
Đầu tiên tôi thở cái phào
Bao nhiêu phiền não như trào ra theo
Nín hơi tôi thở cái phèo
Bao nhiêu mộng ảo bay vèo hư không
Sướng nên tôi thở phập phồng
Mây bay gió thổi trời hồng muôn năm
Mai sau này chỗ tôi nằm
Sao rơi lạnh lẽo âm thầm biển ru.
Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi
Nhìn trước nhìn sau thấy rõ ràng
Những người đi trước sầu đeo nặng
Những người đi sau sầu không tan
Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi
Thấy hay hay nhưng làm sao cười
Như chuyện lớn lên rồi có vợ
Cuối đời về đất lạnh nằm xuôi
[…]
Trưa đứng một mình đợi ai lên
Đất trời đâu có dưới và trên
Đồi cao ổi sót rụng một trái
Dòi ăn một bên ta một bên.