NBP
[…]
Tôi châm thuốc ra ngoài gặp cỏ
Nghĩ đến mình nghĩ đến mình thật nhiều
Nhắm mắt lại và từ từ hiển hiện
Một vườn mía ngọt lúc trăng lên
Tin vào đêm
Không tin bóng tối
Những ngôi đền rụt rè sáng cùng tôi.
[…]
Tôi châm thuốc ra ngoài gặp cỏ
Nghĩ đến mình nghĩ đến mình thật nhiều
Nhắm mắt lại và từ từ hiển hiện
Một vườn mía ngọt lúc trăng lên
Tin vào đêm
Không tin bóng tối
Những ngôi đền rụt rè sáng cùng tôi.
[…]
Đã thấy mình như sông xa nguồn
Bạn bè trăm bến vẫn cô đơn
đón bao dòng ngọt, sao nghe mặn
cuộn sóng ngầm như thể đại dương.
Đã thấy mình như kẻ suốt đời
so le hạnh phúc, chệch đường vui
trong tà áo gió ươm hồn nắng
thảng thốt môi xanh ngậm ngải cười.
Biết nghỉ ngơi đâu, biết hỏi đâu
những tôi mê mải, những tôi sầu
– trong cơn di chuyển mòn tim óc
đã thấy mình như tới vực sâu…
[…]
Làm sao em sống như thừa
Cố đem men rượu tẩm vừa lòng đau
Kể từ hai đứa thôi nhau
Em thường chả có đêm nào không say
Sao em đơn chiếc thế này?
Sao em lại khóc như ngày chị đi…?
Ở đây còn có vui gì!
Vườn dâu xa lắm! Lối về chị xa
Con đường sang xóm Trữ La
Cách một ngày ngựa, cách ba ngày đò
[…]
Tôi thở
Tôi đi
Tôi nhìn
Tôi buồn và lo âu
Bằng tình yêu toả sáng trên gương mặt anh
Nhưng anh ra đi
Trên gương mặt không mang theo tình yêu
Bây giờ tình yêu cùng tôi ở lại
[…]
[…]
Một tình yêu tha thiết chẳng hẹn hò
Anh với em chỉ là trong mộng ước
Một giấc mơ rất gần mà không thực
Rất mặn nồng mà trống trải đơn côi.
Sẽ chẳng bao giờ em đến được cùng anh
Chỉ một lần thôi là tất cả
Để cứ đến rồi đi trên đường cúc nở
Không mùi hương vẫn gợi nhớ âm thầm…
[…]
Anh biết và em cũng biết
Đêm nào ta thức trắng đêm
Lặng nghe tiếng mưa day dứt
Đổ tên hai đứa đầy thềm.
[…]
Mái tóc đã từng in dấu tay anh
Em không dám cắt đi
sợ mất dấu tình in trên ấy
Tóc dài mấy, dấu tay còn nguyên đấy
Nằng nặng như đời, nhè nhẹ như mơ…
[…]
[…]
Ta xin lỗi ớt và chanh
Cay chua có mấy xưa mình cứ kêu
Ta xin lỗi nhé cánh diều
Đứt dây ta bỏ quên chiều gió mưa
[…]
[…]
Hãy dừng người ơi
Để cặp mắt anh dừng trên mặt em
Anh sẽ thấy nỗi sầu của anh trong mắt em phản chiếu
Tình em nặng biết bao nhiêu
Em chết mất nếu không người san sẻ
Hãy dừng người ơi
Bởi trên thế gian này
Không ai cần anh như em
Và cũng chẳng ai yêu anh hơn thế.
Có những điều không thể nói với anh
Em lặng lẽ như con tằm
rút mình làm tơ óng
Em trải tình yêu dưới mặt trời
Em dệt tình yêu thành ánh nắng
Anh là cơn mưa nôn nóng
Để ướt hết tơ vàng em hong.