Im lặng
Có những điều không thể nói với anh
Em lặng lẽ như con tằm
rút mình làm tơ óng
Em trải tình yêu dưới mặt trời
Em dệt tình yêu thành ánh nắng
Anh là cơn mưa nôn nóng
Để ướt hết tơ vàng em hong.
Có những điều không thể nói với anh
Em lặng lẽ như con tằm
rút mình làm tơ óng
Em trải tình yêu dưới mặt trời
Em dệt tình yêu thành ánh nắng
Anh là cơn mưa nôn nóng
Để ướt hết tơ vàng em hong.
[,,,]
Em có đem gì theo đâu
Em để lại cho anh tất cả
Doi cát vàng với dòng sông đỏ
Bờ bãi quanh năm xanh mướt màu xuân
Những làng hoa hương thoáng xa gần
Vườn hoa trẻ như thuở mười sáu tuổi
Cọng rơm mới tháng mười thơm trải
Trên con đường nắng sáng ta đi
Những con đường ngoại ô
So với tình yêu con đường ngắn quá
Tất cả những buồn vui
Em để lại cho anh tất cả
[…]
Sau những căn nhà kia
sau những bến sông kia
sau những con tàu lô nhô ngoài cảng
tuổi thơ tôi xa tít tắp
Thuở ấy tôi mặc áo rộng thùng thình
và tóc tết đuôi sam
thuở ấy tôi đi lang thang giữa thành phố của mình
chưa biết đến niềm vui làm ta rơi nước mắt
chưa có nụ cười nào xa xót nở trên môi
[…]
[…]
Giữa bao nhiêu mưa nắng đời thường
Đã có lúc lòng con hờ hững
Thấy hạnh phúc của riêng mình quá lớn
Ngỡ chỉ mình đau đớn xót xa thôi
Giữa bao nhiêu năm tháng ngược xuôi
Đã có lúc lòng con đơn bạc
Quên có những điều tưởng không sao quên được
Như người no quên cơn đói của chính mình
Sao đêm nay se thắt cả lòng con
Khi con gặp ánh đèn thành phố
Nơi mẹ sống, mẹ vui buồn, sướng khổ
Chỉ một mình tóc cứ bạc thêm ra
[…]
[…]
Anh có còn luôn nhớ
mùa đông mưa trắng đồi
hoa lau phơ phất gió
dốc Dài và suối Ðôi
Hay chỉ mình em thôi
tháng năm dài vẫn nhớ
như nhớ về đống lửa
như nhớ về mặt trời
chắc bền và rực rỡ
thân gần và xa xôi
[…]
Những cơn mưa báo rét
Bay mờ cả dốc dài
Ruộng bèo như thảm dệt
Mưa long lanh ngọc trai
Mùa thu vừa đi rồi
Đông hãy còn chưa đến
Mưa trổ lưng chừng đồi
Cỏ may dày lối hẹn
[…]
Tàu ngập ngừng trước ga lẻ rồi đi
Gió thổi hút qua hàng xoan không lá
Mưa tê buốt bàn tay ngoài cửa sổ
Làng giữa đồng im vắng đã từ lâu
Có gì đâu nào có gì đâu
Để em biết ngày mai rồi xuân đến
Chỉ mắt anh nhìn nơi đầu ga đưa tiễn
Nói cùng em, cùng em.
[…]
Bến vắng trông vời thêm nỗi vắng
Thuyền ai vội vội trở về đâu?
Sông xa bọt nước bao nên nổi
Tàu ngược còi đêm, rợn nhịp cầu.
Tôi biết giờ này muôn tiếng khóc
Trong muôn lặng lẽ của người đi,
Trong muôn thao thức, muôn tan hợp
Giữa bốn phương mờ bóng lọan ly.
[…]
[…]
Tôi treo tôi bằng sợi chỉ niềm tin
vết hằn trên da đau thắt
buổi tối nhìn vào gương thấy mắt mình sưng lên
một giấc ngủ cắn bật máu môi
thấy mình tội quá
Sáng thức dậy mặt trời vẫn lên
tôi đeo kính đen đi ra đường
buồn như mình vừa chết
buồn như đưa đám tôi…
[…]
Để yêu anh
em phải nhốt em trong rọ
như nhốt con cá đừng cho bơi tung tăng
như nhốt con chim đừng cho bay vun vút
nhốt tiếng khóc nhốt tiếng cười
nhốt bình minh nhốt đêm tối
nhốt tự do
Để tha thứ anh
em phải đi chùa đi nhà thờ
xin cho lòng mình từ bi
xin cho tim mình khô đi
[…]