Cháo – canh
Trang trại trưa hè khát bữa
Lẻ tấm
Búng đèn
Đũa mắm
Đểnh đoảng mùi cháo – canh
Giục cả xóm cởi trần.
Trang trại trưa hè khát bữa
Lẻ tấm
Búng đèn
Đũa mắm
Đểnh đoảng mùi cháo – canh
Giục cả xóm cởi trần.
Em vất vả
Tối ngày tất tả
Lưng áo em
Ngoang vôi trắng xóa
Cái trắng này vắt tận trong xương
Lâu lắm gặp em
Em chỉ khóc quay đi
Bước – héo
Áo – gầy
Gió – va – nón – cũ
Tôi hiểu em
Tôi chẳng nói được gì.
[…]
Ngày rồi ngày buồn hơn
Bàn tay goá bụa bàn tay
Câu thơ cũ goá bụa ngày trống trắng
Xanh hơn không là xanh hơn
Buổi chiều của đêm yên lặng
[…]
Đêm về khuya
Trăng ngả màu hoa lý
Tiếng gọi đò căng chỉ ngang sông
Quất mãi nước sôi
Trà đau nát bã
Không đổi giọng Tân Cương
Nhìn chi dưới bóng tiêu điều
mùa đi tấm tức bên triều tháng năm
mù sương đất Trích căm căm
mưa! mưa! cố quận giọt tầm tã rơi
còn ai đốt lửa bên trời
cho tôi gửi gắm một lời cuối xa.
[…]
Tôi đứng bên cầu lá rũ
Thân trần giọt máu sơ sinh
Tay run níu hồn vãng sự
khóc cười rợn bóng u minh.
[…]
Vùi trong trảng cỏ thời gian
Vẫn âm thầm trải mút tầm mắt ta
Vẫn đằm hơi ấm thiết tha
Cho người sau biết đường ra chiến trường…
Rét Thái Nguyên rét về Yên Thế
Gió qua rừng Đèo Khế gió sang…
Em là con gái Bắc Giang
Rét thì mặc rét nước làng em lo
[…]