Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Thím Hai Vui

    […]

    Bỗng đột nhiên chú về
    Tung huân chương đầy chiếu
    Thím cười mà như mếu
    Nước mắt chẳng buồn lau.

    Thế rồi… biết vì đâu
    Yên lành không chịu được
    Vợ con, chú đánh trước
    Xóm giềng chú đánh sau.

    Chớ dại mà can chú
    Chú nhất cả huyện rồi
    Giặc nào chú cũng thắng
    Có thua, thua ông trời!

    Chỉ thương thím Hai Vui
    Mặt mũi luôn thâm tím
    Đến bây giờ chiến tranh
    Mới đến thật với thím.

    […]

  • Hà Nội

    Tác giả:

    […]

    Phố Hà Nội buồn như trái tim một kẻ đi lạc, lúc dài lúc ngắn như trí nhớ của một thằng say…

    Phố Hà Nội quẩn quanh đến mức chẳng đủ ngã rẽ cho tôi quên được dù chỉ là một người con gái. Dù dọc ngang ba mươi sáu con đường cũng chỉ đủ cho hai người bạn tỉnh rượu ngay ở sớm mai. Không có ai, Hà Nội không có ai…

    Không có ai vì Hà Nội có quá nhiều những ai – xa – lạ. Họ nói cười rồi đi vội vã, thây kệ phố nằm rêu bụi tháng năm ròng.

    […]

  • Xin lỗi ngọn lửa

    […]

    Chị dùng bàn tay hình dung gương mặt cháu
    Em phải dẫn ngọn lửa chị nuôi trong hầm ra thật xa
    Em vô ý làm tắt ngọn lửa duy nhất trong ngách hầm ta
    Bom rải suốt ngày sao đi xin được lửa?

    Mấy ngày liền cháu không được ăn hồ ăn bột
    Rồi cháu đi… đột ngột trong hầm
    Em thương cháu chưa được lên mặt đất
    Chỉ tại mình làm tắt lửa của người thân…

  • Khi chưa có mùa thu

    […]

    Cánh rừng xanh xao gió
    Có tiếng chim từ quy
    Hình như ai gọi đó
    Bạn yên nghỉ mình đi

    Chiến trường nhiều khói lửa
    Vẫn ngoảnh lại cánh rừng
    Chao ôi mùa thu đó
    Bốn bề xanh rưng rưng

    Chao ôi là hương cốm
    Rồi lòng đến thế ư?
    Thương bạn khi nằm xuống
    Sao trời chưa sang thu?

  • Dặn con gái

    Bẫy tình sa phải chăng con?
    Đã anh sâu mắt lại còn rậm râu
    Quê thì tận đẩu tận đâu
    Tình trường tranh giải vàng thau có thừa

    Cải già khéo ủ thành dưa
    Bưởi mong nắng rám, mía chờ hanh heo
    Nhà nghèo xin giữ nếp nghèo
    Cành cao xin chớ có trèo, sẩy chân

    […]