Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Mẹ của anh

    Tác giả:

    […]

    Lời ru mẹ hát thuở nào
    Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
    Nào là hoa bưởi hoa chanh
    Nào câu quan họ mái đình cây đa
    Xin đừng bắt chước câu ca
    Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
    Mẹ không ghét bỏ em đâu
    Yêu anh em đã là dâu trong nhà

    […]

    Chắt chiu từ những ngày xưa
    Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

  • Thuyền và biển

    Tác giả:

    […]

    Chỉ có thuyền mới hiểu
    Biển mênh mông nhường nào
    Chỉ có biển mới biết
    Thuyền đi đâu, về đâu

    Những ngày không gặp nhau
    Biển bạc đầu thương nhớ
    Những ngày không gặp nhau
    Lòng thuyền đau – rạn vỡ
    Nếu từ giã thuyền rồi
    Biển chỉ còn sóng gió”

    Nếu phải cách xa anh
    Em chỉ còn bão tố.

  • Tiếng gà trưa

    Tác giả:

    Trên đường hành quân xa
    Dừng chân bên xóm nhỏ
    Tiếng gà ai nhảy ổ:
    “Cục… cục tác cục ta”
    Nghe xao động nắng trưa
    Nghe bàn chân đỡ mỏi
    Nghe gọi về tuổi thơ

    Tiếng gà trưa
    Ổ rơm hồng những trứng
    Này con gà mái tơ
    Khắp mình hoa đốm trắng
    Này con gà mái vàng
    Lông óng như màu nắng.

    […]

  • Vợ ốm

    Tác giả:

    Vừa một xuân lại một xuân
    Vợ ơi đại hạn đã gần một năm
    Một nhà là sáu mồm ăn
    Một thi nhân hóa phăm phăm ngựa thồ
    Cái lưng em sụm bất ngờ
    Tứ chi anh lõng thõng quơ rụng rời
    Thông thường thượng giới rong chơi
    Trần gian choang choác sự đời tùy em
    Nghìn tay nghìn việc không tên
    Mình em làm cõi bình yên nhẹ nhàng
    Thình lình em ngã bệnh ngang
    Phang anh xất bất xang bang sao đành
    Cha con Chúa Chổm loanh quanh
    Anh như nguyên thủ tanh bành quốc gia
    Việc thiên việc địa việc nhà
    Một mình anh vãi cả ba linh hồn.

  • Ánh trăng

    Tác giả:

    […]

    Thình lình đèn điện tắt
    phòng buyn-đinh tối om
    vội bật tung cửa sổ
    đột ngột vầng trăng tròn.

    Ngửa mặt lên nhìn mặt
    Có cái gì rưng rưng
    Như là đồng là bể
    Như là sông là rừng

    Trăng cứ tròn vành vạnh
    kể chi người vô tình
    ánh trăng im phăng phắc
    đủ cho ta giật mình.

  • Tre Việt Nam

    Tác giả:

    Tre xanh
    Xanh tự bao giờ
    Truyện ngày xưa đã có bờ tre xanh
    Thân gầy guộc, lá mong manh
    Mà sao nên luỹ, nên thành tre ơi
    Ở đâu tre cũng xanh tươi
    Cho dù cát sỏi đá vôi bạc màu
    Có gì đâu, có gì đâu
    Mỡ màu ít chất dồn lâu hoá nhiều
    Rễ siêng không ngại đất nghèo
    Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù
    Vươn mình trong gió tre đu
    Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành
    Yêu nhiều nắng nỏ trời xanh
    Tre xanh không đứng khuất mình bóng râm

    […]

  • Nghe tắc kè kêu trong thành phố

    Tác giả:

    […]

    ăn tết rừng xong, từ giã chú tắc kè
    chúng tôi xuôi, ào ào cơn lũ đổ
    các binh đoàn tràn vào thành phố
    đang mùa thay lá những hàng me
    lá me vàng lăn tăn trải thảm phố hè
    chồi non lăn tăn nơi đầu cành run rẩy
    cơn gió thoảng chút hương rừng đâu đấy
    hạt mưa đầu mùa trong suốt giữa lòng tay

    người bạn tôi không về tới nơi này
    anh gục ngã bên kia cầu Xa lộ
    anh nằm lại trước cửa vào thành phố
    giây phút lạnh lùng chấm dứt cuộc chiến tranh
    đồng đội, bao người không về tới như anh
    nằm lại Cầu Bông, Đồng Dù và xa nữa
    tất cả họ, suốt một thời máu lửa
    đều ước ao thật giản dị:
    sắp về.

    […]

  • Từ giã tuổi thơ

    Tác giả:

    […]

    Ôi những xe trâu thủng thẳng vào cơn mơ
    Bắt tuổi nhỏ nóng lòng theo bước một
    Ôi những nương cao màu trăng lục nhạt
    Gạo lốc nuôi ta mùa vơi mùa đầy
    Cách đã ba ngàn ngày
    Lại trở lại đất này chung thuỷ
    Đứng rạo rực trước cuộc đời chống Mỹ
    Còn đeo ba-lô thắng Pháp sau lưng!…
    Những gì xưa làm nên chiến công
    Mười năm qua đã quen càng nhớ
    Những người bạn trong mắt xưa bé nhỏ
    Mười năm mà vùn vụt lớn lên
    Cảnh vật in trong tâm tưởng bình yên
    Mười năm thở nồng nàn xao động
    Dung mạo còn như giống
    Tầm cao đã khác rồi!

    […]

  • Bếp lửa

    Tác giả:

    […]

    Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen
    Một bếp lửa lòng bà luôn ủ sẵn,
    Một bếp lửa chứa niềm tin dai dẳng,
    Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa
    Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ,
    Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm,
    Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,
    Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi,
    Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui,
    Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ.
    Ôi kì lạ và thiêng liêng – bếp lửa!

    Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu,
    Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
    Nhưng vẫn chẳng bao giờ quên nhắc nhở:
    – Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?