Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Nghe tiếng cuốc kêu

    Tác giả:

    […]

    Tôi ngồi gọi tên những quân bài tam cúc
    Xe pháo mã những ngả đường xa lắc
    Còn lại thôi hồi tiếng cuốc kêu.
    Cuốc kêu từ ngày chưa ai đặt tên cho cuốc
    Cha tôi nhào đất đắp đường
    Ông táo bằng đất
    Chiếc chén bằng đất
    Những người uống rượu lần lượt bỏ đi
    Cha tôi cầm chiếc chén lên
    Như cầm một phần đời mình
    Đã khô ra thành đất
    Cuốc kêu ngoài bãi xa
    Cuốc kêu từ ngày cây tre chưa đủ lá đan sàng
    Trên đất ướt có người đến ở
    Họ bắt đầu như một chiếc rễ nâu
    Họ làm ra mọi thứ để nuôi nhau
    Mong con cái có ngày mở mặt
    Trời tối thì cậy ngọn đèn
    Ngọn đèn bấc thắp bằng đầu lạ
    Ngọn đèn bấc gió nhiều phen cướp mất
    Cuốc kêu ngoài bến xa!
    Cuốc kêu từ ngày em lạy mẹ lạy cha
    Đi theo một sợi tơ hồng
    Về với anh thành vợ thành chồng
    Tình yêu nhiều đứt nối
    Ta xin rừng một chiếc giường con
    Xin đất một chiếc ấm nhỏ
    Một đời người mà chiến chinh nhiều quá
    Em níu giường níu chiếu đợi anh
    Em trát những người con trai đẹp
    Đợi anh
    Chỉ mong anh về
    Áo rách cũng thơm
    Chiếc chạn nhỏ với vài đôi đũa mộc
    Anh cứ tưởng sau chiến tranh thì toàn là hạnh phúc
    Chúng ta đã từng vò võ đợi nhau
    Nhưng không phải em ơi, cuốc kêu không phải thế

    […]

  • Phố ta

    Tác giả:

    […]

    Phố của ta
    Phố nghèo của ta
    Những giọt nước sa
    Trên cành thánh thót
    Lũ trẻ lên gác thượng
    Thổi bay cao bao bong bóng xà phòng.

    Em chờ anh trước cổng
    Con chim sẻ của anh
    Con chim sẻ tóc xù
    Con chim sẻ của phố ta
    Đừng buồn nữa nhá
    Bác thợ mộc nói sai rồi
    Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
    Tại sao cây táo lại nở hoa
    Sao rãnh nước trong veo đến thế?
    Con chim sẻ tóc xù ơi
    Bác thợ mộc nói sai rồi.

  • Nói với con cuối năm

    Tác giả:

    […]

    Con bi bô với bàn ghế cỏ cây
    tập gọi tên các sự vật trên đời
    tập tin lời người lớn
    cha làm sao nói được
    những khổ đau lầm lạc trên đường
    các ác đen xì trong mỗi quả bom
    mang mặt đẹp nói cười khôn khéo
    Con hát ngọng nghịu
    “vịt dắt tay gà đi chơi”
    áp trán vào gò má thơ ngây
    cha bỗng thấy chẳng còn gì đáng sợ
    cha dạy con mến thương tất cả
    rồi tự con sẽ biết căm thù
    cha dạy con tin yêu từ ngọn cỏ
    rồi mai sau con sẽ nghi ngờ
    con sẽ trả lời những câu hỏi đời cha
    con cũng sẽ đặt nhiều câu hỏi mới

    […]

  • Có một bài thơ không bươm bướm

    Tác giả:

    […]

    Có những lúc lòng buồn anh tự hỏi
    Liệu lòng tin có cần chứng minh thư?
    Ví dụ như em lỡ độ đường và anh dừng xe lại
    Em có… mà thôi!…
    Anh đã có những ngày buồn như thế
    Trang thơ viết ra không có nổi chú bướm vàng
    Nhưng anh vẫn tin một hôm nào xuống phố
    Còn gặp những lòng người hóa bướm bay sang…

  • Bài hát trong một cuốn phim cũ

    Tác giả:

    […]

    “Ta đến làm gì ta sẽ đi tới đâu?”
    Các sinh viên cãi nhau
    Về ý nghĩa của tồn tại
    Em ngồi im lặng
    Cô đơn với chính mình.
    Tập an-bom em bỏ quên
    Hê Minh Uây đeo súng săn
    Chân dung Bô Voa ngày trẻ
    Cuốn sách viết từ thế chiến thứ hai
    Mọi chuyện quẩn quanh vẫn thế
    Điều chủ yếu chưa tìm ra
    Anh là gì của em
    Con người là gì đối với nhau?

    […]

  • Anh đã mất chi anh đã được gì

    Tác giả:

    Phải chăng anh đã mất giấc mơ
    Mất tiếng ve và những mùa dưa chín
    Anh đã mất cả mây qua lòng giếng
    Cả tiếng gà hẻm núi cả cơn mưa
    Mất những tiếng rung mơ hồ mà biết gọi người đi
    Mất niềm tin vào chiếc thuyền buồm trắng
    Mất đom đóm đầm sâu mất nụ cười phố vắng
    Mất bài thơ trao tay nhỏ em cầm
    Giờ lạnh tanh anh không còn xao động nữa
    Không nỗi buồn không cay đắng không niềm vui
    Khổ đau hôm nay không như khổ cũ
    Nỗi lo âu cũng khác hẳn xưa rồi
    Anh đã cho nhiều anh đã phải lãng quên
    Người ta chê anh nhiều lưu luyến quá
    Anh gắng gượng nghe theo anh vứt bỏ
    Bao diệu kì chân thực thuộc về anh

    […]

  • Cỏ hoa cần gặp

    Tác giả:

    […]

    Anh sợ vật giá leo thang nhưng cũng lo vầng trăng không mọc nữa đêm rằm
    Hay sợ trăng đã mọc rồi mà đầu anh vẫn cúi
    Bởi trái tim mình đã thành đá tảng rêu phong
    Nên anh vẫn muốn nói cùng em về hoa cỏ
    Ta xanh xao – nhưng hãy rất con người
    Ta phẫn nộ – nhưng chớ thành trái độc
    Ai vấp ngã ven đường, không một giọt lệ rơi
    Không một giọt lệ rơi vì mắt nhìn ráo hoảnh
    Vì mắt đã lạnh tanh những dung tục đời thường
    Nên anh cứ muốn nói hoài về hoa cỏ
    Để còn biết giật mình khi chạm một làn hương

  • Những cái giật mình

    Tác giả:

    Nhiều khi đang đi trên đường phố đông người
    Tôi giật mình, sững lại:
    Đột nhiên hiện về gương mặt quen thân ấy
    Rồi lướt nhanh, thoắt lạ giữa dòng đời.
    Em rõ ràng không có ở đây
    Ai đó giống, mà lại không thể giống
    Nhưng tôi vẫn muốn mãi mãi được giật mình xúc động
    được thấy em nhiều ở chốn không em.
    Tôi cất đi những cái giật mình
    Của một thời tôi yêu em kỳ lạ
    để đến sau này lỡ tôi chẳng còn gì để cho em nữa cả
    tôi sẽ tặng em những cái giật mình