Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Bài số 28

    […]

    Nhưng em ơi! Đời anh là một trái tim,
    Nào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó.
    Em là nữ hoàng của vương quốc đó,
    Ấy thế mà em có biết gì biên giới của nó đâu.

    Nếu trái tim anh chỉ là những phút giây lạc thú,
    Nó sẽ nở ra thành nụ cười nhẹ nhõm
    Và em thấu suốt rất nhanh

    Nếu trái tim anh chỉ là khổ đau,
    Nó sẽ tan ra thành lệ trong
    Và lặng im phản chiếu nỗi niềm u ẩn.

    Nhưng em ơi, trái tim anh lại là tình yêu
    Nỗi vui sướng, khổ đau của nó là vô biên,
    Những đòi hỏi và sự giàu sang của nó là trường cửu.
    Trái tim anh ở gần em như chính đời em vậy,
    Nhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu.

  • Mùa xuân chín

    Tác giả:

    Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,
    Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
    Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
    Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.

    […]

    Khách xa, gặp lúc mùa xuân chín,
    Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng
    Chị ấy năm nay còn gánh thóc
    Dọc bờ sông trắng nắng chang chang…

  • Cuộc chia ly màu đỏ

    Tác giả:

    Đó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
    Tươi như cánh nhạn lai hồng
    Trưa một ngày sắp ngả sang đông
    Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ.
    Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
    Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa
    Chồng của cô sắp sửa đi xa
    Cùng đi với nhiều đồng chí nữa
    Chiếc áo đỏ rực như than lửa
    Cháy không nguôi trước cảnh chia ly
    Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
    Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy
    Không che được nước mắt cô đã chảy
    Những giọt long lanh, nóng bỏng, sáng ngời
    Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
    Và rạng đông đang hừng trên nét mặt

    […]

  • Đây thôn Vĩ Dạ

    Tác giả:

    Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
    Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
    Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
    Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

    Gió theo lối gió, mây đường mây,
    Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
    Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
    Có chở trăng về kịp tối nay?

    […]

  • Người con gái ở lầu hoa

    Tác giả:

    Nhà nàng ở gốc cây mai trắng,
    Trên xóm mai vàng dưới đế kinh.
    Có một buổi chiều qua lối ấy,
    Tôi về dệt mãi mộng ba sinh.

    Tôi rót hồn tôi xuống mắt nàng.
    Hồn tôi là cả một lời van.
    Tôi van nàng đấy! Van nàng đấy!
    Ai có yêu đương chả vội vàng?

    Tôi rót hồn tôi xuống đã nhiều,
    Hồn tôi còn có được bao nhiêu?
    Tôi đi sợ cả lời tôi nói,
    Sợ cả gần nàng, sợ cả yêu.

    Nàng có bao giờ nghĩ đến không?
    Không, nàng đan áo suốt mùa đông,
    Mùa xuân qua cửa, tôi qua cửa,
    Nàng chả nhìn cho, đến não nùng!

    […]

  • Cần thiết

    Tác giả:

    Không có anh lấy ai đưa em đi học về?
    Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học?
    Ai lau mắt cho em ngồi khóc?
    Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa?
    Những lúc em cười trong đêm khuya,
    Lấy ai nhìn những đường răng em trắng?
    Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
    Lúc sương mù ai thở để sương tan
    Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
    Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc…

    […]

  • Lời kỹ nữ

    Tác giả:

    […]

    Em sợ lắm. Giá băng tràn mọi nẻo,
    Trời đầy trăng, lạnh lẽo suốt xương da.
    Người giai nhân: bến đợi dưới cây già;
    Tình du khách: thuyền qua không buộc chặt.

    Lời kỹ nữ đã vỡ vì nước mắt,
    Cuộc yêu đương gay gắt vị làng chơi.
    Người viễn du lòng bận nhớ xa khơi
    Gỡ tay vướng để theo lời gió nước.

    Xao xác tiếng gà. Trăng ngà lạnh buốt.
    Mắt run mờ, kỹ nữ thấy sông trôi.
    Du khách đi. Du khách đã đi rồi.

  • Đợi khách

    Tác giả:

    […]

    Em đứng lẫn bên góc hè phố vắng
    Nghe đêm tàn làm lạc khách tìm vui
    Đôi tiếng giầy khua vắng tắt xa xôi
    Làm vỡ nốt cả đôi niềm tin tưởng

    Người khách lạ đêm lạc loài không chọn hướng
    Bước đảo say làm vỡ nát màu trăng
    Em chờ mong như đợi một âm thầm
    Tình sầu tủi pha chút men rượu cặn

    Đã lâu rồi vết thời gian trĩu nặng
    Từ lần đầu bàn tay trắng đàn mơ
    Nhận tiền cho bên nếp gối chăn thừa
    Em đã khóc, lòng hoa sầu nát nhụy

    Đêm gần tàn em ơi người gái đĩ
    Đợi trong khuya, bến vắng ngủ say rồi
    Nhìn ánh đèn vương lại cửa nhà ai
    Rồi kéo vội khăn quàng trên vai lạnh…

  • Vì sao

    Tác giả:

    […]

    Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
    Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
    Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
    Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

    Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
    Dầm chân trong nước, đứng say sưa;
    Để tôi là kẻ qua sa mạc
    Tạm lánh hè gay – thế cũng vừa

    Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.
    Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!
    Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá,
    Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.