Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Người con gái ở lầu hoa

    Tác giả:

    Nhà nàng ở gốc cây mai trắng,
    Trên xóm mai vàng dưới đế kinh.
    Có một buổi chiều qua lối ấy,
    Tôi về dệt mãi mộng ba sinh.

    Tôi rót hồn tôi xuống mắt nàng.
    Hồn tôi là cả một lời van.
    Tôi van nàng đấy! Van nàng đấy!
    Ai có yêu đương chả vội vàng?

    Tôi rót hồn tôi xuống đã nhiều,
    Hồn tôi còn có được bao nhiêu?
    Tôi đi sợ cả lời tôi nói,
    Sợ cả gần nàng, sợ cả yêu.

    Nàng có bao giờ nghĩ đến không?
    Không, nàng đan áo suốt mùa đông,
    Mùa xuân qua cửa, tôi qua cửa,
    Nàng chả nhìn cho, đến não nùng!

    […]

  • Cần thiết

    Tác giả:

    Không có anh lấy ai đưa em đi học về?
    Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học?
    Ai lau mắt cho em ngồi khóc?
    Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa?
    Những lúc em cười trong đêm khuya,
    Lấy ai nhìn những đường răng em trắng?
    Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
    Lúc sương mù ai thở để sương tan
    Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
    Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc…

    […]

  • Lời kỹ nữ

    Tác giả:

    […]

    Em sợ lắm. Giá băng tràn mọi nẻo,
    Trời đầy trăng, lạnh lẽo suốt xương da.
    Người giai nhân: bến đợi dưới cây già;
    Tình du khách: thuyền qua không buộc chặt.

    Lời kỹ nữ đã vỡ vì nước mắt,
    Cuộc yêu đương gay gắt vị làng chơi.
    Người viễn du lòng bận nhớ xa khơi
    Gỡ tay vướng để theo lời gió nước.

    Xao xác tiếng gà. Trăng ngà lạnh buốt.
    Mắt run mờ, kỹ nữ thấy sông trôi.
    Du khách đi. Du khách đã đi rồi.

  • Đợi khách

    Tác giả:

    […]

    Em đứng lẫn bên góc hè phố vắng
    Nghe đêm tàn làm lạc khách tìm vui
    Đôi tiếng giầy khua vắng tắt xa xôi
    Làm vỡ nốt cả đôi niềm tin tưởng

    Người khách lạ đêm lạc loài không chọn hướng
    Bước đảo say làm vỡ nát màu trăng
    Em chờ mong như đợi một âm thầm
    Tình sầu tủi pha chút men rượu cặn

    Đã lâu rồi vết thời gian trĩu nặng
    Từ lần đầu bàn tay trắng đàn mơ
    Nhận tiền cho bên nếp gối chăn thừa
    Em đã khóc, lòng hoa sầu nát nhụy

    Đêm gần tàn em ơi người gái đĩ
    Đợi trong khuya, bến vắng ngủ say rồi
    Nhìn ánh đèn vương lại cửa nhà ai
    Rồi kéo vội khăn quàng trên vai lạnh…

  • Vì sao

    Tác giả:

    […]

    Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
    Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
    Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
    Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

    Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
    Dầm chân trong nước, đứng say sưa;
    Để tôi là kẻ qua sa mạc
    Tạm lánh hè gay – thế cũng vừa

    Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.
    Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!
    Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá,
    Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.

  • Tống biệt hành

    Tác giả:

    Đưa người, ta không đưa qua sông
    Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
    Bóng chiều không thắm, không vàng vọt
    Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ?
    Đưa người ta chỉ đưa người ấy
    Một giã gia đình, một dửng dưng…

    – Li khách! Li khách! Con đường nhỏ
    Chí nhớn chưa về bàn tay không
    Thì không bao giờ nói trở lại
    Ba năm mẹ già cũng đừng mong!

    […]

  • Tiếng hát con tàu

    Tác giả:

    […]

    Con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ
    Cỏ đón giêng hai, chim én gặp mùa,
    Như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa
    Chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa.

    Con nhớ anh con, người anh du kích
    Chiếc áo nâu anh mặc đêm công đồn
    Chiếc áo nâu suốt một đời vá rách
    Đêm cuối cùng anh cởi lại cho con.

    Con nhớ em con, thằng em liên lạc
    Rừng thưa em băng, rừng rậm em chờ
    Sáng bản Na, chiều em qua bản Bắc
    Mười năm tròn! Chưa mất một phong thư.

    Con nhớ mế! Lửa hồng soi tóc bạc
    Năm con đau, mế thức một mùa dài.
    Con với mế không phải hòn máu cắt
    Nhưng trọn đời con nhớ mế ơn nuôi.

    Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ
    Nơi nào qua, lòng lại chẳng yêu thương?
    Khi ta ở, chi là nơi đất ở
    Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn!

    Anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét
    Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng,
    Như xuân đến chim rừng lông trở biếc
    Tình yêu làm đất lạ hoá quê hương.

    […]

  • Các vị La Hán chùa Tây Phương

    Tác giả:

    […]

    Các vị ngồi đây trong lặng yên
    Mà nghe giông bão nổ trăm miền
    Như từ vực thẳm đời nhân loại
    Bóng tối đùn ra trận gió đen.

    Mỗi người một vẻ, mặt con người
    Cuồn cuộn đau thương cháy dưới trời
    Cuộc họp lạ lùng trăm vật vã
    Tượng không khóc cũng đổ mồ hôi.

    Mặt cúi mặt nghiêng, mặt ngoảnh sau
    Quay theo tám hướng hỏi trời sâu
    Một câu hỏi lớn. Không lời đáp
    Cho đến bây giờ mặt vẫn chau.

    […]

  • Mùa lá rụng

    Tác giả:

    Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
    Matxcơva lại đã thu rồi!
    Bao khu vườn như lửa chói ngời,
    Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
    Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
    Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
    Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
    “Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng”
    […]

  • Tràng giang

    Tác giả:

    Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
    Con thuyền xuôi mái nước song song
    Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
    Củi một cành khô lạc mấy dòng.

    Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
    Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
    Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
    Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

    […]