Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Tuổi mười ba

    Tác giả:

    Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng?
    Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
    Trời nắng ngọt ngào… tôi ở lại đây
    Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng.

    Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám?
    Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba
    Tôi phải van lơn ngoan nhé, đừng ngờ…
    Tôi phải dỗ như là… tôi đã nhớn.

    Tôi phải đợi như là tôi đã hẹn
    Phải thẹn thò như sắp cưới hay vừa yêu
    Phải nói vơ vào rất vội: người yêu
    Nếu ai có hỏi thầm: ai thế ?
    Tôi nói lâu rồi.. nhưng ngập ngừng khe khẽ
    Để giận hờn chim bướm chả giùm tôi
    Nhưng rồi lòng an ủi “nắng chưa phai…”
    Tình chưa cũ bởi vì tình chưa mới….”

    […]

  • Tháng Sáu trời mưa

    Tác giả:

    […]

    Tháng sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống
    Trời không mưa em có lạy trời mưa?
    Anh vẫn xin mưa phong toả đường về
    Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm.

    Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
    Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
    Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
    Vì anh gọi tên em là nhan sắc

    Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
    Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi
    Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
    Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu.

  • Áo lụa Hà Đông

    Tác giả:

    Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
    Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
    Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
    Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại.
    […]

    Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
    Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
    Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
    Những ngày thắng trên vai buồn bỗng nặng.

    Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
    Giữa hộ anh màu áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.

  • Thơ gửi người tình cuối cùng

    Tác giả:

    […]

    Em sập cửa lại rồi
    Tôi đã nhận bao cái tát
    Của đời của bạn thân
    Em sập cửa lại rồi
    Tôi còn gì mà đau khổ nữa
    Chỉ biết tự mỉm cười
    “Chuyện như trong tiểu thuyết”
    Nhưng giờ đây một mình
    Như kẻ yếu hèn tôi bỗng khóc
    Ngoài kia sông Hồng mênh mông nước xiết
    Những cánh đồng nằm trong lũ lụt
    Những xóm làng tan hoang
    Những người chết đuối
    Những đê cao tưởng không gì phá nổi
    Bây giờ tan vỡ trong đêm
    Tôi còn gì mà đau khổ nữa em

  • Có một thời như thế

    Tác giả:

    Có một thời vừa mới bước ra
    Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
    Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
    Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi
    Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.
    Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
    Trang nhật ký xé trăm lần lại viết
    Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau
    Có một thời ngay cả nỗi đau
    Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
    […]

  • Bàn tay em

    Tác giả:

    Gia tài em chỉ có bàn tay,
    Em trao tặng cho anh từ ngày ấy,
    Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy
    Quá khứ dài là mái tóc em đen.
    Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em,
    Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng,
    Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng,
    Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?
    […]

  • Tình yêu

    Tác giả:

    Em ơi
                anh không ngủ được
                            bốn đêm rồi !
    Nhớ em
                đường phố Sinh Từ
                            đen cả mũi
                                        mùi than
                                                    mùi bụi
    Nhớ gian nhà
                bây giờ
                            lùi lũi
                                        một mình em
    Em ạ
    Tình yêu không phẳng lặng bao giờ
    Nó đè sóng
                đè mưa
                            nổi bão…
    Tình yêu
                không phải chuyện
                            đưa cho nhau
                                        ngày một bó hoa
    Nó là chuyện
                những đêm ròng
                            không ngủ
    tóc tai bù
                như những rặng cây to
    nó vật vã
                những đêm trời động gió
    Tình yêu
                không phải là
                            kề vai mơ
    […]

  • Em vắng

    Tác giả:

    […]

    Anh ra đường, thành phố không em
    kẻ lẻ loi còn được lặng yên
    anh như đứng trên gai, đi trên lửa
    không đủ sức sướng vui hay buồn khổ
    chỉ còn lại bậc cửa đợi chờ em.
    Gió bồn chồn nhắc gọi bước chân quen
    Em như thời khắc của anh
    như dáng hình như trí nhớ
    Phải xa em anh chẳng còn gì nữa
    Chẳng còn gì, kể cả nỗi cô đơn.