Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Nhớ

    Tác giả:

    Lũ chúng tôi
    Bọn người tứ xứ,
    Gặp nhau hồi chưa biết chữ
    Quen nhau từ buổi “Một hai”
    Súng bắn chưa quen,
    Quân sự mươi bài
    Lòng vẫn cười vui kháng chiến
    Lột sắt đường tàu,
    Rèn thêm đao kiếm,
    Áo vải chân không,
    Đi lùng giặc đánh.

    Ba năm rồi gửi lại quê hương.
    Mái lều gianh,
    Tiếng mõ đêm trường,
    Luống cày đất đỏ
    Ít nhiều người vợ trẻ
    Mòn chân bên cối gạo canh khuya
    Chúng tôi đi
    Nắng mưa sờn mép ba lô,
    Tháng năm bạn cùng thôn xóm.
    Nghỉ lại lưng đèo
    Nằm trên dốc nắng.
    Kì hộ lưng nhau ngang bờ cát trắng.
    Quờ chân tìm hơi ấm đêm mưa.
    – Đằng nớ vợ chưa?
    – Đằng nớ?
    – Tớ còn chờ độc lập
    Cả lũ cười vang bên ruộng bắp,
    Nhìn o thôn nữ cuối nương dâu.

    […]

  • Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây

    […]

    Trường Sơn Tây anh đi, thương em
    Bên ấy mưa nhiều, con đường gánh gạo
    Muỗi bay rừng già cho dài tay áo
    Rau hết rồi, em có lấy măng không.

    Em thương anh bên Tây mùa đông
    Bướm khe cạn nước bay lèn đá
    Biết lòng anh say miền đất lạ
    Chắc em lo đường chắn bom thù

    […]

  • Với Khánh Ly

    […]

    Tất cả cạn dần chỉ còn mơ ước
    Ngày đoàn tụ ôi vẹn tròn đất nước
    Cầu mong, cầu mong, em hát khúc cầu mong
    Thì đầu phố nhà em cây điệp lại lên hồng
    Môi của mùa hè hát trời xanh giải phóng
    Người về. Giặc tan. Đất lành yên tiếng súng
    Bè bạn quây quần mà thiếu bóng em

    […]

  • Bài thơ về tiểu đội xe không kính

    Không có kính không phải vì xe không có kính
    Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi
    Ung dung buồng lái ta ngồi,
    Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng

    Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng
    Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim
    Thấy sao trời và đột ngột cánh chim
    Như sa, như ùa vào buồng lái

    […]

  • Nguyễn Văn Trỗi

    Tác giả:

    […]

    Việt Nam xứ sở thần tiên
    Bốn mùa một sắc trời riêng đất này
    Xóm làng, đồng ruộng, rừng cây
    Non cao gió dựng, sông đầy nắng chan
    Sum sê xoài biếc, cam vàng
    Dừa nghiêng cau thẳng hàng hàng nắng soi
    Có nơi đâu đẹp tuyệt vời
    Như sông, như núi, như người Việt Nam
    Đầu trời ngất đỉnh Hà Giang
    Cà Mau cuối đất mỡ màng phù sa
    Trường Sơn chí lớn ông cha
    Cửu Long lòng mẹ bao la sóng trào
    Mặt trời ánh sáng tự hào
    Dáng đi cũng lấp lánh màu tự do
    Bốn ngàn năm dựng cơ đồ
    Vạn năm từ thuở ấu thơ loài người
    Ôi Việt Nam! Việt Nam ơi!
    Việt Nam, ta gọi tên Người thiết tha.

  • Trở về quê nội

    Tác giả:

    […]

    Ta có ngờ đâu em ta đấy
    Dưới mái lều kia em đã lớn lên
    Em đẹp lắm như mùa xuân bừng dậy
    Súng trên vai cũng đẹp như em
    Em ơi! Sao tóc em thơm vậy
    Hay em vừa đi qua vườn sầu riêng?
    Ta yêu giọng em cười trong trẻo
    Ngọt ngào như nước dừa xiêm
    Yêu dáng em đi qua cầu tre lắt lẻo
    Dịu dàng như những nàng tiên
    Em là du kích, em là giao liên
    Em chính là quê hương ta đó
    Mười một năm rồi ta nhớ, ta thương

    […]

  • Nhớ cơn mưa quê hương

    Tác giả:

    Quê nội ơi
    Mấy năm trời xa cách
    Đêm nay, ta nằm nghe mưa rơi
    Nghe tiếng trời gầm xa lắc…
    Cớ sao lòng thấy nhớ thương.
    Ôi cơn mưa quê hương
    Đã ru hát hồn ta thuở bé,
    Đã thấm nặng lòng ta những tình yêu chớm hé.
    Nghe tiếng mưa rơi trên tàu chuối, bẹ dừa,
    Thấy mặt trời lên khi tạnh những cơn mưa.
    Ta yêu quá như lần đầu mới biết
    Ta yêu mưa như yêu gì thân thiết
    Như tre, dừa, như làng xóm quê hương.
    Như những con người biết mấy yêu thương.

    […]

  • Dừa ơi

    Tác giả:

    Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ
    Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ
    Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió
    Tôi hỏi nội tôi: “Dừa có tự bao giờ?”

    Nội nói: “Lúc nội còn con gái
    Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân
    Đất này xưa đầm lầy chua mặn
    Đời đói nghèo cay đắng quanh năm”

    […]