Nhớ mẹ
[…]
Lưng còng một nắng hai sương
Oằn thêm nỗi nhớ niềm thương con mình
Thằng lạc địa đứa lưu linh
Nẻo quê người kiếp lục bình trôi hoang
[…]
[…]
Lưng còng một nắng hai sương
Oằn thêm nỗi nhớ niềm thương con mình
Thằng lạc địa đứa lưu linh
Nẻo quê người kiếp lục bình trôi hoang
[…]
[…]
Ngang qua cổng trường Tổng hợp
Tiêng tiếc cuộc tình Văn khoa
Em giấu sau hàng mi chớp
Ta tìm một thời chẳng ra
Ngang qua cổng trường Tổng hợp
Rưng rưng giọt nắng sẫm màu
Lá xanh chuyển mình xao xác
Tóc người sương nhuộm bể dâu
[…]
Vợ tôi
Năm nay sáu mươi tuổi rồi
Nửa thế kỷ đi qua mái đầu bạc trắng
Một đời gánh nặng khó nhọc trên vai
Tôi con suối thì đi
Em đất đai ở lại
Với túp lều con cái
[…]
[…]
Chúng tôi những người lính đã chết
Không thể bước qua ngưỡng cửa nhà mình
Và mẹ tôi nhìn buồng cau mới trổ
Không dám nghĩ về cô gái nhà bên
[…]
[…]
Ở phía trước
Con đường chướng gió
Ta đã đi không chút e dè
Những – hy – vọng – rưng – rưng – xác – lá
Chết – tưng – bừng – như – máu – hôm – qua
Ở phía trước
Ở phía trước nữa
Ai như ta?
Ai đã là ta?
Chao ôi! Đời nến sáp
Ta đấy à, hay chưa từng ta!
[…]
[…]
Tiễn nhau một bận qua bậu cửa
Tiễn nhau lần nữa trong chiêm bao
Xa ngoắt ngõ xanh bạn biến khuất
Tôi đã gói khăn ở kiếp nào.
[…]
Buổi sáng ra vườn nghe mưa kí ức
Mưa kí ức rơi như bài hát buồn
Mưa kí ức rơi vào bông cúc cũ
Mỗi cánh hoa như một oan hồn.
[…]
Em về giữa những vì sao
Nến, hương thắp tự xứ nào đến đây
Ôi em áo mỏng hồn gầy
Mở trang kinh thánh hai tay thơm trầm
Chúa đưa vai gánh trầm luân
Em đi bằng những gót chân tông đồ
[…]
[…]
Bởi quen cầm lược soi gương
Biết ai ôm gối mộng thường lâu chăng?
Giọt mưa xanh mấy tuổi nàng
Tôi nghe lá rụng như vàng áo xưa…
[…]
Đã coi chuyện của một thời
Mà sao cứ giữ một đời vậy em?