Thương nữ
[…]
Hôm qua hoa héo miền hương phấn
Lại một ca nhi trút nợ đời
Ai trách “bất tri vong quốc hận”
Tôi nhìn lệ nóng ngập ngừng rơi
[…]
Hôm qua hoa héo miền hương phấn
Lại một ca nhi trút nợ đời
Ai trách “bất tri vong quốc hận”
Tôi nhìn lệ nóng ngập ngừng rơi
[…]
Điều tôi biết, người xưa đã biết
Cuộc phù du ớn lạnh ở da mình
Em trong sạch và anh tinh khiết
Muốn vào đời
Không có giấy khai sinh
Em ở lại. Hồn em trong cuốn sách
Trong nấm mồ lưu trú mảnh hồn anh
Thôi, đừng đọc! Sách kia đừng đọc nữa!
Sách ướp lạnh xếp hàng trong tủ thủy tinh…
[…]
Bây giờ
Em trụi trần dưới vòm cây tối đen
Ngực đồi trăng ướt đẫm
Tay chập chờn lửa sáng
Nhưng đã muộn lắm rồi ôi muộn lắm
Vực sâu đã mở ra
Chôn cả lời trăng trối của mùa thu
Một chiếc lá khổng lồ đỏ thắm.
[…]
Lưỡi gươm ròng ròng máu tươi
nước mắt ướt đầm yên ngựa
chỉ có đất với người và cỏ
hiểu đường đi của giọt máu người…
Trọng Thuỷ tìm chi trên lối máu rơi?
Ở đền Công con nghê đá không cười
màu ngói đỏ như màu của máu
con trai ngọc ôm khối hồng đau đáu
nghìn năm rồi nước mắt rửa không tan
[…]
[…]
Say lên em, và đừng chối từ nhau
Cho thần phách hôn mê, xác bừng đuốc lửa
Cho xiêu đổ không gian, lụi tàn ngày bữa
Tình tháng năm cầm chỉ phút giây thôi…
Dù ngày mai dù phải sớm chia phôi
Đời lãng tử thêm một ngày tuyệt mỹ.
[…]
Đem hy vọng bao la
Chất mãi bao năm lòng chật chội
Tóc bỗng thay màu, tiếng nói lạ tai
Lẽ sống giản đơn trói chặt hình hài
Những giây phút cho hồn mơ cũng hiếm
Dần tan vỡ dăm lâu đài đáy biển
Mãi mờ xa hải đảo bóng dừa xanh
Ta cũng buồn, nhưng nhìn bạn chung quanh
Nên muốn khóc nhưng rồi không dám khóc
[…]
[…]
Anh chạy nhịp hai qua cách trở
Mắt bừng
Thống nhất tự do
Ngoài xa thành phố
Bánh xe lăn nhịp ba
Áo màu xanh hớn hở
Nhát búa gõ
Long máy quay
Cửa nhà thi nhau lớn
Nhịp ba nhịp ba nhịp ba
Tình yêu tự do mãi mãi
Sóng bồi phù sa
Ruộng lúa trổ hoa
Núi cao uốn cây rừng
Nhịp ba nhịp ba nhịp ba
[…]
Hãy cho anh khóc bằng mắt em
Những cuộc tình duyên Budapest
Anh một trái tim em một trái tim
Chúng kéo đầy đường chiến xa đại bác
Hãy cho anh giận bằng ngực em
Như chúng bắn lửa thép vào
Môi son họng súng
Mỗi ngã tư mặt anh là hàng rào
[…]
[…]
Bây giờ ta chẳng còn duyên
Em không còn trẻ, trời nghiêng sang chiều
Nắng khô, cái gió cũng nghèo
Hai ta, hai trái tim yêu lỡ mùa
Bây giờ ngồi ngắm cơn mưa
Lòng ta còn lạnh bốn mùa không em
[…]
Có thể nào anh lại sẽ ngẩn ngơ
Ba mươi năm có ít đâu, ba mươi năm quá ngắn
Con cái, cửa nhà, đồng tiền tất bật
Tiếng nước chảy trong nhà, chim khách hót ngoài sân…
Nồng ấm nhích lên, cực khổ xa dần
Anh quen có em như quen vào cánh cửa
Đóng lại lúc anh đi, khi anh về rộng mở
Xao xuyến thanh bình, yên ả lúc xô nghiêng
[…]