Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

Trang thơ Phạm Lê Phan


  • Chiến Ca Mùa Hè – Bài Trị Thiên


    Mẹ u sầu qua cầu Ái Tử
    Trăm thương ngàn nhớ để lại bên sông
    Bên sông máu thắm đôi giòng
    Bên sông giặc về hiện hình muông thú
    Con trai mẹ lao mình trong đạn bủa
    Máu thép, tim gang ngăn chiến xa thù
    Mắt ngời ngời say lửa dũng ngàn xưa
    Bàn tay lõm trên sắt che nòng súng
    Cắn máu môi uống lời thề kiêu dũng
    Lời thề chém đá – lời thề xé mây
    – Bằng hơi thở Trị Thiên
    Quyết giữ bến sông này!

    […]

  • Bài ca cho đoàn quân tái chiếm


    […]

    Anh sẽ về,
    Em yêu ơi hãy nhớ
    Lời thề này đinh đóng cột khăng khăng
    Lời thề này khắc trên đá Trường Sơn
    Thân dù nát nhưng lời thề không nát
    Anh sẽ về như người xưa Bắc phạt
    Ôm mộng Quang Trung, nuôi chí Tây Sơn
    Mang trong tim dũng khí Hoàng Lê Cường
    Đã tuẫn tiết với Bồng Sơn bi tráng
    Chiến sử rạng ngời gương xưa Võ Tánh
    Ngô Tùng Châu thề một chết theo thành
    Kẻ thù kia sẽ gục dưới chân anh
    Bầy xâm lược sẽ tan tành xác thú
    Biển chúng ta tình vẫn xanh ý gió
    Phù Cú – Hoài An nhạc nở quân hành
    Thượng Tam Quan dừa rợp bóng xanh xanh
    Khoe cá trắng đầy khoang chiều hội lưới
    Nung sò làm vôi cất ngôi trường mới
    Giặc tan rồi. Trời Duyên Hải thênh thang
    Anh sẽ về cùng bia đá phơi gan

    […]

  • Chiến Ca Mùa hè – Một giờ mặc niệm


    Sau một giờ mặc niệm
    Xin một phút bồi hồi
    Cho triệu anh em mất còn trong cuộc chiến
    Cho người dại khờ và kẻ tinh khôn
    Xin cúi đầu thật thấp trước oan hồn
    Ở hai phía quân thù và bè bạn
    Ngày dâng nến rưng rưng hàng mộ trắng
    Chiều ngùi ngùi sương khói chiến trường xưa
    Mỗi nấm mồ xin phủ một lá cờ
    Và khấn nguyện chung một lời vĩnh biệt
    “Thôi, lần cuối xin người tha thứ hết
    Tha thứ cho nhau – tha thứ cho đời”

    […]

  • Chiến Ca Mùa Hè – Bài Tam Biên


    Mẹ bỏ Dak To từ khi giặc tới
    Băng rừng sương qua con suối ngậm ngùi
    Cả giang san cõng nặng một lưng gùi
    Mẹ bỏ lại cái buôn rừng rực lửa
    Gió nghiến răng tre dài như nói nhỏ
    Thương cái bò, thương cái mác đào măng
    Cái nhà sàn ôm nương lúa ba trăng
    Mai còn chi dưới gót thù xâm lược
    Mẹ về miền xuôi phố phường ngơ ngác
    Mang tiếng khèn trắc ẩn điệu quê hương
    Mắt kéo mây nhòa nhạt suối trăng hờn

    […]

  • Chiến Ca Mùa Hè – Chiến thắng cuối cùng


    Sau chiến thắng cuối cùng
    Xin mời mẹ qua sông
    Về Gio Linh. Cửa Việt.
    Ươm mầm sống trên đồng hoang đất chết
    Dựng ngày mai trên tàn phế thương đau
    Mời mẹ trẩy về đường 9 xôn xao
    Mừng hội lớn đẹp Khe Sanh, Lao Bảo
    Giặc tan rồi – quê mình thay sắc áo
    Ôi Trị Thiên ngạo nghễ dưới mây trời
    Ơi Trị Thiên thương mến của ta ơi!

    […]

  • Chiến Ca Mùa Hè – Bài Bình Long


    Giặc từ Kampuchea tràn qua biên giới
    Mẹ dời Lộc Ninh rừng cao su ngụt khói
    Máu đỏ thêm màu đất đỏ quê hương
    Trời Bình Long sôi tiếng thét căm hờn
    Tiếng thét âm u… bừng bừng đêm hội pháo
    Thành phố dọc ngang kẽm gai địa đạo
    Thành phố hoang tàn quằn quại thương đau
    Thành phố chuyển mình sừng sững vươn cao

    […]

  • Bài cho hải đảo hờn căm


    Lời biển gọi cuối năm
    Hờn căm trừng mắt lửa
    – Hỡi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa …

    Mẹ đứng mũi Sơn Chà
    Gửi hồn ra Ðông Hải
    Ðảo nổi giận nên biển cuồng sóng dậy
    Ôi, đất nước ông cha: tay đứt lòng đau
    Súng thét khơi xa, sao lửa đốt trong đầu
    Lòng mẹ bời bời: ruột mềm máu chảy
    Mắt mẹ trông vời, triền môi run rẩy:
    – Hỡi Hoàng Sa, hỡi các cháu con ta?

    Con cháu mẹ
    Năm mươi đứa làm anh hùng của bể
    Năm mươi con thành dũng sĩ Trường Sơn
    Bốn ngàn năm mài nhọn mũi căm hờn
    Phóng mắt hận, nghiến răng ghìm giặc Bắc.
    Cờ Nương Tử phất bay hồn xâm lược
    Gươm Mê Linh thét máu nhuộm đầu voi
    “Trèo lên đỉnh núi mà coi
    Dáng Bà quản tượng trăng soi ngời ngời.”

    Cửu Chân hề, Cửu Chân ơi!
    Gót nhi nữ ra khơi
    Ðạp tan luồng sóng dữ
    Chém cá tràng kình, rạng danh liệt nữ
    Dũng khí Nhụy Kiều gục mặt Bắc quân!

    […]