Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Bài ca cho đoàn quân tái chiếm

    Tác giả:

    Bằng cánh tay bạt núi
    Bằng bước đi chuyển ngàn
    Anh sẽ về vươn sức mạnh phương Nam
    Quyết đoạt lại từng xóm làng giặc chiếm
    Bởi mẹ chúng ta đọa đày uất nghẹn
    Bởi cha chúng mình nuốt lệ đòi phen
    Bởi gông cùm đang xiết cổ anh em
    Vì xâm lược bạo tàn hơn muông thú
    Và hỡi em
    Tình xuân chưa kịp nở
    Đã tàn phai trong thống khổ bi thương
    Anh sẽ về
    Vì nghe đau nhức khắp quê hương

    Anh sẽ về,
    Em yêu ơi hãy nhớ
    Lời thề này đinh đóng cột khăng khăng
    Lời thề này khắc trên đá Trường Sơn
    Thân dù nát nhưng lời thề không nát
    Anh sẽ về như người xưa Bắc phạt
    Ôm mộng Quang Trung, nuôi chí Tây Sơn
    Mang trong tim dũng khí Hoàng Lê Cường
    Đã tuẫn tiết với Bồng Sơn bi tráng
    Chiến sử rạng ngời gương xưa Võ Tánh
    Ngô Tùng Châu thề một chết theo thành
    Kẻ thù kia sẽ gục dưới chân anh
    Bầy xâm lược sẽ tan tành xác thú
    Biển chúng ta tình vẫn xanh ý gió
    Phù Cú – Hoài An nhạc nở quân hành
    Thượng Tam Quan dừa rợp bóng xanh xanh
    Khoe cá trắng đầy khoang chiều hội lưới
    Nung sò làm vôi cất ngôi trường mới
    Giặc tan rồi. Trời Duyên Hải thênh thang
    Anh sẽ về cùng bia đá phơi gan

    Bằng sức mạnh hái từ giông bão
    Vượt trùng xanh thề trở lại Charlie
    (Căn cứ oai hùng tên Nguyễn Đình Bảo)
    Ôi, ngọn núi kiên trì
    Đã một thời trộn máu
    Anh sẽ về diệt tan loài thảo khấu
    Dù biển người chỉ đắp núi thêm cao
    Bạn bè anh từ PenHet, ChưPao
    Làm dao sắc xuyên yết hầu xâm lược
    Những buôn ấp ngàn xưa mang hồn nước
    Sẽ về theo anh sóng vỗ triều xô
    Tân Cảnh khoe mình lượn sóng PoKo
    Rừng soi dấu chân hùng Lê Đức Đạt
    Nơi thung lũng ru êm chiêu hồn ai đã khuất
    Cho chúng mình vươn tới tiếp trời mây
    Daksut, Dakto chim bướm đua bay
    Dựng cờ nghĩa hàng hàng trên sóng lá
    Từng ngọn suối, từng hàng cây, vách đá
    Rợp lối mòn, dốc đổ chuyển lên cao
    Khung ngực trần cuồn cuộn bắp da nâu

    Anh sẽ về,
    Lộc Ninh ơi gắng đợi
    Chậm một ngày thêm một ngày nhức nhối
    Anh sẽ về chào thị trấn vinh quang
    Thị trấn điêu tàn nhưng rất đỗi hiên ngang
    Sao vương miện đăng quang ngời chiến sử
    Chim dang cánh thêu tình xanh lối gió
    Khơi giống cao su truyền sữa trắng Xa Cam
    Làm thiên thần quyết lấy máu sài lang
    Rửa hận cũ cho người Trương Hữu Đức
    Dóng thiết kỵ xuyên tan phòng tuyến địch
    Nửa đường 13 ngửi ánh sao băng
    Vói theo người xưa về dinh Sóc Sơn

    Lưu chiến tích rạng ngời gương anh kiệt
    Anh sẽ về với lòng sôi lửa thét
    Đoạt lại Tàu Ô, tái chiếm Tân Khai
    Bố Đức thân yêu sẽ tắt giọng u hoài
    Anh sẽ chiếm lại từng vuông sóc nhỏ
    Từng bóng lá, bờ mương đan lối cỏ
    Thắm máu ông cha, thắm máu bạn bè
    Một tấc giang san không thể cắt chia
    (Như ruột thịt không đoạn lìa cơ thể)
    Đất nước chúng ta tình sông nghĩa bể
    Bằng cánh tay người giết thú khẩn hoang
    Bén lưỡi rìu thề đốn ngã sài lang
    Cao lửa dũng, rừng liên hoan mở hội
    Anh sẽ về,
    Để tháng ngày Việt Nam không còn nghe nhức nhối

    Hẹn với quân thù
    Anh quyết về Quảng Trị
    Trần Thế Vinh treo cao gương liệt sĩ
    Tung cánh đại bàng phóng lửa diệt xâm lăng
    Hai mươi chiến xa thù: hai mươi đống tro tàn
    Cánh gió xé không gian
    Tung hoành trên xác giặc
    Xót thương đời sá gì mây nắng thắp
    Lưới đạn thù vương gãy cánh an phi
    Trời hạ mưa giăng sùi sụt tiễn người đi
    Vào đất chết. Để ngàn năm được sống
    Đá gian khổ nên mồ hôi dậy sóng
    Bởi thương con cầu Ái Tử nghiêng dòng
    Đỉnh Vọng Phu thôi mỏi mắt chờ trông
    Và cát sỏi lên xanh màu mắt trẻ
    Như tóc em – như biển sâu tình mẹ
    Anh sẽ về căng lưới Cửa Tùng xưa
    Hỡi Đông Hà, Lao Bảo biết hay chưa
    Cửa Việt, Khe Sanh rủ nhau vào hội
    Khe Gió đa tình níu tay Cam Lộ
    Quảng Trị, Cà mau một dãi yêu thương
    Bán đảo luân lưu huyết thống kiên cường
    Anh sẽ về từ phương Nam bất khuất
    Cưỡi ngọn gió Nồm
    Ôi, buồm căng khung ngực
    Bài ca nào văng vẳng tự ngàn xưa
    Mà nghe như xao xuyến đến bây giờ
    Truyền dũng khí đôi tay ngang ngọn giáo
    Một câu thề – nhớ chưa – em yêu dấu
    (Một lời thề bằng sức mạnh quê hương)
    Anh sẽ về,
    Uống ân tình dịu ngọt dưới trăng sương
    Đang bỡ ngỡ giang san vào hội mới

    Bằng cánh tay bạt núi
    Bằng bước đi chuyển ngàn
    Anh sẽ về vươn sức mạnh phương Nam
    Quyết đoạt lại từng xóm làng giặc chiếm
    Giấc mẹ canh khuya tắt giòng lệ nến
    Tay cha ngày ngày vỡ đất khai hoang
    Bạn bè ta say nước bạc cơm vàng
    Và riêng em, hỡi người em sầu khổ
    Đóa ân tình từ lâu e ấp nụ
    Hôm nay đài thơ bát ngát yêu thương

    Anh sẽ về,
    Để không bao giờ đau nhức chuyện quê hương

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)