Uống rượu
[…]
Tôi là nắng – Cụ là sương
Tôi bừng dậy sớm, cụ nương bóng chiều
Gió mưa tóc cụ đã nhiều
Lòng còn gánh nặng bao nhiêu khối tình.
Huống tôi mái tóc đang xanh
Vâng, tôi trăm thác ngàn ghềnh còn đi
[…]
[…]
Tôi là nắng – Cụ là sương
Tôi bừng dậy sớm, cụ nương bóng chiều
Gió mưa tóc cụ đã nhiều
Lòng còn gánh nặng bao nhiêu khối tình.
Huống tôi mái tóc đang xanh
Vâng, tôi trăm thác ngàn ghềnh còn đi
[…]
[…]
– Chú vô một cốc, anh một cốc
Đời chỉ còn anh với chú thôi
Chớ nhắc quê xa thêm ái ngại
Mềm lòng khi rượu chửa mềm môi
– Long lanh mắt chú sao đầy rượu
Mắt có quê xa với bóng thầy
Chú ạ! vô tình anh mới khóc
Vô tình vuốt mắt để nghe cay
[…]
Cửu Long Giang ra biển
Sẽ chẳng trở về đây
Chiến chinh hề gặp gỡ
Có chắc lần thứ hai
Mai mỗi thằng mỗi ngả
Thằng Cà Mau Năm Căn
Thằng Bình Dương Bình Giã
Thằng địa ngục thiên đàng
Nhưng ta không sợ chết
(Hơi ngán què đôi chân)
Còn mày sao lại khóc
Cứ cười lên đi con
[…]
[…]
lòng mỏi chân rời, ta trở lại
phố quen, người lạ, hồn chơ vơ
buổi chiều thắt cổ trên đầu núi
máu rụng lên hai hàng cây khô
quán vắng nghiêng mình bên dòng sông
ta ngồi im một bóng cô hồn
lòng trôi lênh láng trên dòng thuốc
rượu đắng chưa làm quên cô đơn
[…]
[…]
Nhớ chiều hạ nọ
Dan díu bàn tay
Lòng anh ngây ngất
Làn hương tóc mây
Tiến tửu
chén vơi
trăng đầy hát
Rượu say mèm
sầu tỉnh
hận không say
Thiên lý chữ tuôn lòng nhật bạch
Không tận xanh
thơ thở trắng trời
Những câu thơ không còn đau đớn
Hóa cơn mưa rơi xuống rượu giang hồ
Rượu trong ly cũng vừa nổi sóng
Chiếc ly anh cầm không gió cũng đong đưa
[…]
Đường sinh tử một vòng chưa khép
Tạt vào đây quán trọ đời em
Rót cho tôi chai nào cay đắng nhất
Hồn tôi là chiếc ly không.
[…]
[…]
Ai rót rượu vào trăng
Lênh láng quá làm sao chịu nổi
Em thành kỷ niệm rồi
Cái buồn không nắm được
Cái buồn tan lễnh loãng quanh mình
[…]
[…]
Ta đã bao năm ngồi se cát
Sóng về lớp lớp vẽ tang thương
Biết đâu thực ảo mà mong đợi
Đời ta đất khách lộng mây ngàn
[…]