Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam
  • Người đi tìm hình của nước

    Tác giả: Chế Lan Viên
    April22

    Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi
    Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác
    Khi bờ bãi dần lui, làng xóm khuất,
    Bốn phía nhìn không bóng một hàng tre.

    Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ?
    Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương!
    Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở,
    Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương

    Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
    Giấc mơ con đè nát cuộc đời con
    Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp
    Một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn.

    Trǎm cơn mơ không chống nổi một đêm dày
    Ta lại mặc cho mưa tuôn và gió thổi
    Lòng ta thành con rối,
    Cho cuộc đời giật dây

    Quanh hồ Gươm không ai bàn chuyện vua Lê
    Lòng ta đã thành rêu phong chuyện cũ
    Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ
    Tìm đường đi cho dân tộc theo đi.

    Hiểu sao hết Người đi tìm hình của Nước
    Không phải hình một bài thơ đá tạc nên người
    Một góc quê hương, nửa đời quen thuộc,
    Hay một đấng vô hình sương khói xa xôi…

    Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất
    Sắc vàng nghìn xưa, sắc đỏ tương lai
    Thế đi đứng của toàn dân tộc
    Một cách vin hoa cho hai mươi lǎm triệu con người.

    Có nhớ chăng, hỡi gió rét thành Ba Lê?
    Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá
    Và sương mù thành Luân Đôn, ngươi có nhớ
    Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya?

    Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bể
    Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu Phi,
    Những đất tự do, những trời nô lệ,
    Những con đường cách mạng đang tìm đi.

    Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước
    Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà
    Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc
    Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa.

    Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây?
    Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?
    Bao giờ dải Trường Sơn bừng giấc ngủ
    Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?

    Rồi cờ sẽ ra sao? Tiếng hát sẽ ra sao?
    Nụ cười sẽ ra sao?
    Ơi, độc lập!
    Xanh biết mấy là trời xanh Tổ quốc
    Khi tự do về chói ở trên đầu.

    Kìa mặt trời Nga bừng chói ở phương Đông
    Cây cay đắng đã ra mùa quả ngọt
    Người cay đắng đã chia phần hạnh phúc
    Sao vàng bay theo liềm búa công nông.

    Luận cương đến với Bác Hồ. Và Người đã khóc
    Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lênin.
    Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp
    Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin.

    Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc:
    “Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!”
    Hình của Đảng lồng trong hình của Nước.
    Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười,

    Bác thấy:
    Dân ta bưng bát cơm mồ hôi nước mắt
    Ruộng theo trâu về lại với người cày
    Mỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, biển bạc…
    Không còn người bỏ xác bên đường ray.

    Giặc đuổi xong rồi. Trời xanh thành tiếng hát
    Điện theo trǎng vào phòng ngủ công nhân
    Những kẻ quê mùa đã thành trí thức
    Tǎm tối cần lao nay hóa những anh hùng.

    Nước Việt Nam nghìn năm Đinh, Lý, Trần, Lê
    Thành nước Việt nhân dân trong mát suối
    Mái rạ nghìn năm hồng thay sắc ngói
    Những đời thường cũng có bóng hoa che.

    Ôi! Đường đến với Lênin là đường về Tổ quốc
    Tuyết Matxcơva sáng ấy lạnh trăm lần
    Trong tuyết trắng như đọng nhiều nước mắt
    Lênin mất rồi! Nhưng Bác chẳng dừng chân.

    Luận cương của Lênin theo Người về quê Việt
    Biên giới còn xa. Nhưng Bác thấy đã đến rồi
    Kìa Bóng Bác đang hôn lên hòn đất
    Lắnng nghe trong màu hồng, hình đất nước phôi thai.


    Cùng một tác giả

    Một số bài thơ có nội dung liên quan

    Một số bài thơ hay khác

    Đang tải...

    Bình luận (28)
Có 28 lời bình to

“Người đi tìm hình của nước”

  1. Avatar Vào lúc 7:06 pm ngày 29 August, 2008 Lan Thảo bình luận:

    Bài này rất có ý nghĩa và rất hay. Mong các bạn càng ngày càng ủng hộ nhiều hơn cho nền thi ca Việt Nam!!!


  2. Avatar Vào lúc 8:43 pm ngày 25 October, 2008 Nguyễn Hương Trang bình luận:

    Bài thơ này hay quá!!!


  3. Avatar Vào lúc 5:20 pm ngày 13 March, 2009 Hoàng Yến bình luận:

    Mười năm rồi mới đọc lại bài thơ này. Lại có được cảm giác như ngày học phổ thông, lại nhớ về bạn cũ, trường xưa, nhớ về thầy cô trong cái ngôi trường nhiều kỷ niệm ấy.


  4. Avatar Vào lúc 3:53 pm ngày 19 August, 2009 namc bình luận:

    dung al ba i tho nay rat hay,minh da hoc thuoc no tu khi con rat nho va no theo minh den tan bjo


  5. Avatar Vào lúc 8:43 pm ngày 27 December, 2009 thi lễ bình luận:

    Tôi thấy một điều rất “chân” ở Chế Lan Viên, người đi tìm hình của nước làm tôi xúc động. Tôi có nặng tâm suy nghĩ nhưng vì thế lại làm cho tôi thấy cái chất thơ của ông nằm ở ngôn từ không trao chuốt, không trao chuốt mà lại hằn lên cái ranh giới giữa nhân sinh và triết lý nhân sinh! Phải nói rằng đó là cái binh dị nhất, xuất hiện làm rõ cái thể nhiệm trong thơ Chế Lan Viên!


  6. Avatar Vào lúc 10:22 pm ngày 30 December, 2009 ukifune bình luận:

    Tôi cho rằng nếu bảo ngôn từ Chế không trau chuốt thì cũng giống như nói văn Nguyễn Tuân giản dị vậy. Không hiểu bạn thi lễ thấy điều gì rất “chân” ở thơ Chế? Dường như lối bình thơ của bạn thi lễ cũng rất “chân” như vậy.


  7. Avatar Vào lúc 9:08 pm ngày 19 January, 2010 Dương Đình bình luận:

    Về nghệ thuật, ngôn từ thì tôi xin được miễn bàn, vì đa phần mọi người công nhận nó hay, sâu. Có người còn mạnh miệng “Tố Hữu viết rất nhiều về Bác, nhưng không bằng một bài “tiếng hát con tàu” của Chế Lan Viên.
    Tôi thấy rằng hay thì thật là hay, nhưng bất cập ở chỗ Chế Lan Viên đã viết bài này dưới góc nhìn của một người nhập vai. Bất kỳ ai nhập vai người khác (về tư tưởng) đều là bất cập. Chế Lan Viên nhập vai Hồ Chí Minh lại càng bất cập hơn. Ông đã nắn tâm tư của Hồ Chí Minh theo tâm tưởng của mình.


  8. Avatar Vào lúc 7:52 am ngày 28 February, 2010 nguyenthanhvan bình luận:

    MỘT THỜI MÊ CÂY TÁO ÔNG LÀNH
    NAY ĐẾN LƯỢT TRONG TAY CẦM BÁNH VẼ
    CÁI ĐÍCH ĐẾN LÀ CỦA BA THẾ HỆ
    SÚNG NỔ RỒI …MÁU ĐỎ MẤY ĐẦU XANH

    Nguyễn đình Thi : Súng nổ rung trời giận dữ
    Tố Hữu :Ngày đi tóc hãy còn xanh …


  9. Avatar Vào lúc 12:05 pm ngày 2 April, 2010 leeminho_0510 bình luận:

    đọc bài thơ này mình lại thấy tự hào và hãnh diện vi nc Vieeyj.thấy tự tôn dân tộc wa’.ôi đến bao h mà nc Việt ta lại xuất hiện 1 vĩ nhân.1 vị lãnh tụ như thế


  10. Avatar Vào lúc 9:36 am ngày 28 May, 2010 Baby boy bình luận:

    bài thơ nay hay wa, thật là ý nghĩa, mình đọc bài thơ này sao mà nhớ nhà và quê hương wa


  11. Avatar Vào lúc 5:53 pm ngày 15 June, 2010 hangngakk bình luận:

    có ai phân tích được những hình ảnh ẩn dụ, hoán dụ trong bài thơ này không nhỉ


  12. Avatar Vào lúc 2:27 pm ngày 6 July, 2010 pham tuan hiep bình luận:

    Bài thơ thật hay, thật ý nghĩa và cảm động.
    các bạn không nên so sánh nhà thơ này với nhà thơ kia, mỗi người đều có những bài hay, bài chưa hay, nói như Bác nói là những bài “vừa” (nhận xét thơ Tố Hữu) cũng là chuyện bình thường.


  13. Avatar Vào lúc 7:24 pm ngày 18 August, 2010 nguyễn thị thu đông bình luận:

    bài thơ thật có ý nghĩa, mọi người hãy dành một chút thời gian để đọc và cảm nhận nha!


  14. Avatar Vào lúc 11:44 pm ngày 14 September, 2010 Dương Thị Minh Hạnh bình luận:

    cả một hành trình ra đi tìm đường cứu nước gian khổ, cả một nền văn hiến lâu đời của dân tộc hiện lên chân thực biết nhường nào.tất cả rục sáng lên mãnh liệt bởi tình yêu tổ quốc đẹp đẽ, thiêng liêng của Chế Lan Viên giành cho đất nước, cho lãnh tụ muôn đời kính yêu của dân tộc Việt Nam


  15. Avatar Vào lúc 11:52 pm ngày 14 September, 2010 Dương Thị Minh Hạnh bình luận:

    Chế Lan Viên không nắn hề nắn tâm tư của Bác một chút nào như bạn Dương Đình nói.Bài thơ là tiếng lòng, là cảm xúc chân thành, trào dâng trong tâm hồn nhà thơ.Phải có một trái tim chứa chan tình yêu quê hương đất nước và lãnh tụ đến mãnh liệt mới có thể viết nên những vần thơ ấy


  16. Avatar Vào lúc 10:00 pm ngày 10 November, 2010 rin bình luận:

    hãy nêu cảm nhận của mình thôi đừng nên nhận xét về cảm nhận riêng của người khác cũng như đừng bao giờ so sánh các nhà văn nhà thơ với nhau vì mọi sự so sánh đều là khập khiễng


  17. Avatar Vào lúc 8:52 am ngày 29 December, 2010 Vinh Nguyen bình luận:

    Các bác cho e hỏi, vì sao lại là “vin hoa” mà ko phải là “vinh hoa”?? Có phải sai chính tả ko?


  18. Avatar Vào lúc 11:14 pm ngày 2 June, 2011 lê hăng bình luận:

    Đã yêu bài thơ này từ khi còn học lớp 6. Một bài thơ quá hay và quá ý nghĩa.


  19. Avatar Vào lúc 4:27 pm ngày 8 June, 2011 Thiên Hương bình luận:

    Tại sao: Đất nước đẹp vô cùng mà Bác phải ra đi?

    Phải sửa lại là : Đất nước điêu tàn nên Bác phải ra đi
    hoặc đất nước lầm than, Nước nhà lầm than sống đời nô lệ nên bác phải ra đi.
    Đẹp rồi thì ra đi làm gì nữa…


  20. Avatar Vào lúc 10:03 pm ngày 25 June, 2011 Nguyễn Huy Tùng bình luận:

    vậy bạn hiểu sai hoàn toàn rồi:D cảm thụ văn thơ gà quá:))


  21. Avatar Vào lúc 10:12 pm ngày 25 June, 2011 Nguyễn Huy Tùng bình luận:

    Chính vì đất nước mình đẹp nhưng đặt nó trong hoàn cảnh đất nc đang bị thực dân Pháp xâm lược . Vì vậy cho dù đất nước có đẹp đến đâu nhưng cũng ko thế níu giữ chân Người bỏi Bác fải ra đi để ” tìm đường đi cho dân tộc theo đi” để chèo lái con thuyền cách mạng Vnam cập bến vinh quang, tới bờ độc lập. Nếu đổi lại như của bạn thì phá vỡ cả ý và cả câu hỏi tu từ của nhà thơ. Nên nhớ rằng CLV là 1 nhà thơ ưa triết lí triết luận vì vậy thường đặt ra những câu ? tu từ ở đầu câu. Ví dụ như các bài: Tổ Quôc bao giờ đẹp thế này chăng có câu: Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm, tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng. Trong tiếng hát con tàu cũng có câu: Tây bắc ư có riêng gì Tây bắc’:D ,mà bạn hiểu thế kia là nhầm hết cả ý của nhà thơ rồi. Bạn ngắt lại nhịp câu thơ đấu tiên theo nhịp 4/4 Đất nước đẹp vô cùng/ Nhưng bác fải ra đi=> Bạn sẽ hiểu đc ý của nhà thơ chứ ko fải như bạn nghĩ đâu :))


  22. Avatar Vào lúc 12:54 am ngày 5 July, 2011 Chou Nguyen bình luận:

    Thiên Hương; nước đẹp nhưng cái đẹp bị giam hãm trong ngục tù nên bác phải ra đi
    Thơ Chế Lan Viên luôn sâu sắc và triết lí, đôi khi…khó hiểu


  23. Avatar Vào lúc 4:28 pm ngày 17 August, 2011 phạm thị bích thiều bình luận:

    tôi học trong chương trình mới nên lúc trước tôi chưa biết về bài thơ này. nhưng cách đây 3 năm trong lúc tình cờ tôi được đọc bài thơ này trong chương trình sáh cũ. tôi thấy bài thơ này vô cùng ý nghĩa. và tôi không hiểu tại sao bài thơ này không được đưa vào chương trình để học.bài thơ này giúp cho mọi người có thể nhìn nhận và có thể yêu nước nhiều hơn. tôi rất thích thơ của chế lan viên đặt biệt là bài thơ này với bài thơ tiếng hát con tàu. mong các bạn ủng hộ va đọc nhiều hơn


  24. Avatar Vào lúc 10:30 pm ngày 16 October, 2011 Lương Minh Tâm bình luận:

    bài thơ rất hay và mong sao sẽ có nhiều người viết được những bài thơ như thế này .


  25. Avatar Vào lúc 7:27 pm ngày 17 October, 2011 BÙI HỒNG SƠN bình luận:

    đây quả là 1 tuyệt tác văn học. Là một học sinh yêu văn và cung là người cùng quê với nhà thơ CHẾ LAN VIÊN,tôi có thể cảm nhận phần nào nhưng lời thơ chất chứa bao nỗi niềm tâm sự của ông,của người con QUẢNG TRỊ anh hùng!!!


  26. Avatar Vào lúc 7:46 pm ngày 17 October, 2011 BÙI HỒNG SƠN bình luận:

    bài thơ mang đầy ý nghĩa nhân văn,chứng tỏ tấm lòng kính trọng yêu mến BÁC HỒ tha thiết cúa nhà thơ CHẾ LAN VIÊN.


  27. Avatar Vào lúc 12:24 am ngày 13 January, 2012 Trọng Lê bình luận:

    Đã lâu lắm rồi mình mới đọc lại bài thơ này.Đây là bài thơ mà mình rất thích.cảm xúc trào dâng như lần đầu tiên được đọc…lời thơ xúc tích,diễn tả chân thực cuộc sống và con đường cứu nước của Bác,có vậy mới hiểu được hết tấm lòng và sự hy sinh to lớn của Lãnh tụ.cám ơn nhà thơ CLV đã sáng tác một bài thơ rất hay về Bác.


  28. Avatar Vào lúc 2:44 am ngày 22 June, 2012 dai trong bình luận:

    bai tho này hay quá .các bạn cố tìm mà đọc nhé


ví dụ: http://www.example.com

Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)