Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Phụng Hiến

    Tác giả:

    Con có nghĩ: ắt là phải thế
    Một đôi lần con ghì siết hai tay
    Nàng thơ đẹp của trần gian ứa lệ
    Bảo con rằng: hãy nhớ lấy phút giây
    B.G.

    Ngày sẽ hết tôi sẽ không trở lại
    Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu
    Tôi sẽ tiếc thương trần gian mãi mãi
    Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu

    Cây và cối bầu trời và mặt đất
    Đã nhìn tôi dưới sương sớm trăng khuya
    Mở buồng phổi đón gió bay bát ngát
    Dừng bên sông bến cát buổi chia lìa

    Hoàng hôn xuống, bình minh lên nhịp nhịp
    Ngàn sao xanh lùi bước trước vừng hồng
    Ngày rực rỡ đêm êm đềm kế tiếp
    Đón chào tôi chung cười khóc bao lần

    Tôi đã gửi hồn tôi biết mấy bận
    Cho mây xa cho tơ liễu ở gần
    Tôi đã đặt trong bàn tay vạn vật
    Quả tim mình nóng hối những chờ mong

    Sông trắng quá bảo lòng tôi mở cửa
    Trăng vàng sao giục cánh mộng tung ngần
    Gió thổi dậy lùa mơ vào bốn phía
    Ba phương trời chung gục khóc đêm giông

    Những giòng lệ tuôn mấy lần khắc khoải
    Những nụ cười tròn mấy bận hân hoan
    Những ngoảnh mặt im lìm trong ái ngại
    Những bắt tay xao động với muôn vàn

    Những người bạn xem tôi như ruột thịt
    Những người em dâng hết dạ cho tôi
    Những người bạn xem tôi là cà gật
    Những người em không vẹn nghĩa mất rồi

    Trần gian hỡi! Tôi đã về đây sống
    Tôi đã tìm đâu ý nghĩa lầm than
    Tôi ngẩng mặt ngó ngàn mây cao rộng
    Tôi cúi đầu nhìn mặt đất thắp đen

    Tôi chấp thuận trăm lần trong thổn thức
    Tôi bàng hoàng hốt hoảng những đêm đêm
    Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
    Tôi đui mù cho thoả dạ yêu em

    Tôi tự nguyện sẽ một lần chung thuỷ
    Qua những lần buồn tủi giữa đảo điên
    Thân xương máu đã đành là uỷ mị
    Thì xin em cùng lên thác xuống ghềnh

    Em đứng mũi anh chịu sào có vững
    Bàn tay bưng đĩa muối có chấm gừng
    Tôi đã nguyện yêu trần gian nguyên vẹn
    Hết tâm hồn và hết cả da xương

    Xin yêu mãi yêu và yêu nhau mãi
    Trần gian ôi! cánh bướm cánh chuồn chuồn
    Con kiến bé cùng hoa hoang cỏ dại
    Con vi trùng cùng sâu bọ cũng yêu luôn

    Còn ở lại một ngày còn yêu mãi
    Còn một đêm còn thở dưới trăng sao
    Thì cánh mộng còn tung lên không ngại
    Níu trời xanh tay với kiễng chân cao

    Nhưng em hỡi trần gian ôi ta biết
    Sẽ rồi ra vĩnh biệt với ngươi thôi
    Ta chết lặng bó tay đầu lắc
    Đài xiêu ôi xuân sắp rụng mất rồi

    Đêm ứa lệ phồng mi hai mắt
    Bàn tay ta nhỏ như lá cây khô
    Mình hoa rã đầm đìa sương theo móc
    Đỡ làm sao những cánh tiếp nhau rơi

    Ta gửi lại đây những lời ảo não
    Những lời yêu thương phụng hiến cho em
    Rồi ta gục đầu trên trang giấy hão
    Em bảo rằng:

    – Đừng tuyệt vọng nghe không
    Còn trang thơ thắm lại với trời hồng.

    Bình luận

    1. Bài thơ quá hay. Một đầu óc thơ ca vượt khỏi tầm thường. Ai dám bảo thi sĩ Bùi Giáng là điên.

    2. Bài thơ quá hay. Một đầu óc thơ ca vượt khỏi những gì tầm thường. Ai dám bảo thi sĩ Bùi Giáng là điên.

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)