Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Xóm Ngự Viên

    Tác giả:

    Lâu nay có một người du khách
    Gió bụi mang về xóm Ngự Viên
    Giậu đổ dây leo suồng sã quá
    Hoa tàn con bướm cánh nghiêng nghiêng
    Buồn thu rơi nhẹ đôi tờ lá
    Xóm vắng rêu xanh những lối hèn
    Khách du lần giở trang hoài cổ
    Mơ lại thời xưa xóm Ngự Viên.

    Có phải ngày xưa vườn Ngự uyển
    Là đây, hoa cỏ giống vườn tiên?
    Sớm Đào, trưa Lý, đêm Hồng Phấn
    Tuyết Hạnh, sương Quỳnh, máu Đỗ Quyên
    Đức vua một sớm đầu xuân ấy,
    Lòng đẹp theo Trời dạo ngự viên
    Cung tần mỹ nữ ngời son phấn
    Theo gót nhà vua nở gót sen
    Hương đưa bát ngát ngoài trăm dặm
    Cung nữ đa tình vua thiếu niên
    Một đôi công chúa đều hay chữ
    Hoàng hậu nhu mì không biết ghen.
    Đất rộng can chi mà đổi chác
    Thời bình đâu dụng chước hòa Phiên
    Mẫu đơn nở đỏ nhà vua nhớ
    Câu chuyện: “Hô lai bất thượng thuyền”[1]

    Có phải ngày xưa vườn Ngự uyển
    Là đây, hoa cỏ giống vườn tiên?
    Gót sen bước nhẹ lầu tôn nữ
    Ngựa bạch buông chùng áo Trạng nguyên
    Mười năm vay mượn vào kinh sử
    Đã giả xong rồi nợ bút nghiên
    Quan Trạng tân khoa tàn tiệc yến
    Đi xem hoa nở mấy hôm liền
    Đường hoa, má phấn tranh nhau ngó
    Nhạc ngựa vang lừng khắp bốn bên
    Thắp hương tôn nữ xin trời phật
    “Phù hộ cho con được phỉ nguyền”.
    Lòng Trạng lâng lâng màu phú quý
    Quả cầu nho nhỏ bói lương duyên
    Tay ai ấy nhỉ gieo cầu đấy?
    Nghiêng cả mùa xuân Trạng ngước nhìn.
    Trạng bắt sai rồi, lầu rủ sáo
    Có người đêm ấy khóc giăng lên
    Bóng ai thấp thoáng sau bờ trúc
    Chẳng Tống Trân[2] ư cũng Nguyễn Hiền[3]?
    Khách du buồn mối buồn sông núi
    Núi lở sông bồi cảnh biến thiên

    Ngự viên ngày trước không còn nữa
    Giờ chỉ còn tên xóm Ngự Viên
    Khoa cử bỏ rồi, thôi hết Trạng!
    Giời đem hoa cỏ trả vườn tiên
    Tôn nữ ngồi đan từng chiếc áo
    Dân thường qua lại lối đi quen.
    Nhà cửa xúm nhau thành một xóm
    Cay nồng hơi thuốc lẫn hơi men
    Mụ vợ bắc nam người tứ xứ
    Anh chồng tay trắng lẫn tay đen
    Đổi thay tình nghĩa như cơm bữa
    Khúc “Hậu đình hoa”[4] hát tự nhiên.
    Nhọc nhằn tiếng cú trong thanh vắng
    Nhao nhác đàn dơi lúc đỏ đèn…

    Hôm nay có một người du khách
    Ở Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên.

    (Huế 9-1941)

    Chú thích

    1. Lấy từ bài thơ của Lý Bạch:

      Lý Bạch nhất đẩu thi bách thiên
      Trường An thị thượng tửu gia miên
      Thiên tử hô lai bất thượng thuyền
      Tự xưng thần thị tửu trung tiên

      (Ta đây một đấu viết trăm bài
      Xóm chợ li bì quán rượu chơi
      Thuyền ngự chẳng sang vua gọi mặc
      Rằng ta uống rượu cũng tiên rồi)  ^

    2. Trạng nguyên đời vua Lý Nam Đế, tục truyền đỗ Trạng năm lên 7 tuổi ^
    3. Trạng nguyên đời vua Trần Thái Tông, đỗ Trạng năm 13 tuổi ^
    4. Hậu đình hoa (“Hoa ở sân sau”) là một tập thơ chọn lọc rồi phổ thành âm điệu cho các cung nữ, phi tần hát của Trần Hậu chủ đời Hậu Trần, thời Nam Bắc triều (420-587). ^

    Bình luận

    1. […] Xóm Ngự Viên Tác giả: Nguyễn Bính […]

    2. bai tho nay rat hay

    3. Pham Đinh Phuong says:

      Sau câu “Tuyết hạnh, sương quỳnh, máu đỗ quyên” còn thiếu hai câu nữa: Đó là

      Đức vua một sớm đầu xuân ấy,
      Lòng đẹp theo Trời dạo ngự viên
      Cung tần mỹ nữ ngời son phấn…

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)