Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Bầu trời trong quả trứng

    Tác giả:

    (Chuyện của một chú gà con)

    Tôi kể với các bạn
    Một màu trời đã lâu
    Đó là một màu nâu
    Bầu trời trong quả trứng
    Không có gió có nắng
    Không có lắm sắc màu
    Một vòm trời như nhau:
    Bầu trời trong quả trứng.
    Tôi chưa kêu “chiếp chiếp”
    Chẳng biết tìm giun, sâu
    Đói no chẳng biết đâu
    Cứ việc mà yên ngủ…
    Tôi cũng không hiểu rõ
    Tôi sinh ra vì sao
    Tôi đạp vỡ màu nâu
    Bầu trời trong quả trứng
    Bỗng thấy nhiều gió lộng
    Bỗng thấy nhiều nắng reo
    Bỗng tôi thấy thương yêu
    Tôi biết là có mẹ
    Đói, tôi tìm giun dế
    Ăn no xoải cánh phơi…
    Bầu trời ở bên ngoài
    Sao mà xanh đến thế!
    Trời xanh mà tôi nghĩ
    Trời xanh mà tôi yêu
    Trời xanh ấy mang theo
    Cả nỗi lo nỗi sợ:
    Tôi lo bão lo gió
    Tôi sợ cắt sợ diều
    Thoáng bóng nó nơi nào
    Tôi nấp ngay cánh mẹ…
    Nhưng ngoài trời xanh thế
    Sao tôi lại ẩn đây!…
    Khi đó tôi nghĩ ngay
    Bầu trời trong quả trứng
    Không có diều có cắt
    Không có bão có mưa
    Không biết đói biết no
    Không bao giờ biết sợ…

    Nhưng trời ấy chưa vỡ
    Thì tôi cũng chẳng về
    Tôi đâu còn như xưa
    Tôi ngày nay đã lớn
    Tôi ngồi trong chắc chật
    Thế tôi cựa làm sao!
    Còn nỗi nhớ gắt gao
    Màu trời xanh này nữa
    Nhớ anh em nhớ mẹ
    Tôi nhớ vui nhớ buồn…
    Biết bao điều lớn hơn
    Nỗi lo và nỗi sợ.

    Này trời xanh tôi ở
    Biết rằng tôi lớn khôn?

    Bình luận

    1. Bài thơ rất dễ thương.Dành cho mọi lứa tuổi.

    2. KK says:

      Thơ của Xuân Quỳnh bao giờ cũng thế, có gì đó thắc thỏm không yên. Bài thơ dễ thương này cũng chứa đựng cảm giác đó…

    3. quynhnthi says:

      nghe bài thơ này sao tôi thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc rất khó tả, nó như thể hiện tâm trạng thấp thỏm,lo âu của một tâm hồn trẻ. Bài thơ này sao mà dễ thương quá!!

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)