Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Túi ba gang

    Tác giả:

    Nhân nắng xuân đầm ấm
    Vườn xuân rộn tiếng chim
    Chị kể cho các em
    Nghe một câu chuyện cổ
    Các em tìm trong đó
    Những ý nghĩa sâu xa
    Có bổ ích cho ta
    Tuổi măng non tươi sáng
    Nào! các em im lặng
    Ngồi sát lại cho vui!

    Ngày xưa có hai người
    Anh Kỷ, em là Ất
    Xảy khi cha mẹ mất
    Vội chẳng kịp trối trăng
    Chỉ dặn hai con rằng
    Cơ nghiệp cùng chung hưởng

    Kỷ cậy mình là trưởng
    Lại vốn tính tham lam
    Chẳng thương xót gì em
    Cả gia tài chiếm hết
    Nào tường hoa, cây mít
    Nào ao cá, nhà lim…
    Chỉ chia cho người em
    Một mảnh vườn nhỏ bé
    Trơ trọi một cây khế
    Xa tít tận cuối làng

    Ất chẳng tính thiệt hơn
    Cứ vui lòng nhận lấy
    Hai vợ chồng trồng cấy
    Mùa rau tiếp mùa khoai
    Khi khế chín vàng cây
    Vợ chồng đem chợ bán

    Hôm ấy vừa tảng sáng
    Có một con phượng hoàng
    Từ đâu bay vào vườn
    Đầu cành, ăn mãi khế.
    Ất ra vườn thấy thế
    Cất tiếng bảo chim rằng:
    – Nhà ta vốn nghèo nàn
    Chỉ trông vào cây khế
    Chim ơi! mày ăn thế
    Là khốn vợ chồng ta!
    Chim phượng chừng nghe ra
    Cất tiếng kêu vội vã:
    – Ăn một quả
    Trả nén vàng
    May túi ba gang
    Mang đi mà đựng!

    Thế rồi cứ sáng sáng
    Chim phượng lại bay về
    Ăn khế ngọt chán chê
    Lại kêu lên giục giã:
    – Ăn một quả
    Trả nén vàng
    May túi ba gang
    Mang đi mà đựng!

    Vợ chồng Ất bàn định
    Thử đi một chuyến xem
    Vợ liền lấy chỉ, kim
    Khâu cho chồng túi vải
    Y theo lời chim nói
    Đo túi đúng ba gang

    Sáng sau, chim phượng hoàng
    Từ phương xa bay lại
    Ất liền mang túi vải
    Cưỡi lưng phượng mà đi
    Qua sóng biển ầm ì
    Phượng liền sà cánh đỗ
    Xuống một hòn đảo nhỏ
    Vô số là bạc vàng
    Ất chẳng có lòng tham
    Chỉ lượm vừa túi nhỏ
    Khi mặt trời đứng ngọ
    Đã giục chim bay về

    Nhờ được số vàng kia
    Hai vợ chồng sung sướng
    Mua trâu rồi tậu ruộng
    Giúp đỡ những người nghèo
    Cuộc sống thật phong lưu
    Hơn người anh gấp bội

    Kỷ biết tin tức tối
    Liền hộc tốc sang chơi
    Ất kể rõ đầu đuôi
    Kỷ máu tham bỗng nổi
    Liền gạ em đánh đổi
    Lấy cơ nghiệp của mình

    Vợ chồng Ất hiền lành
    Nên chẳng hệ suy tị
    Đổi ngay nhà cho Kỷ
    Không đòi hỏi gì thêm

    Kỷ dọn sang nhà em
    Ngày lại ngày ngóng đợi
    Quả nhiên chim lại tới
    Ăn khế chín trên cây
    Kỷ chạy ra nói ngay
    Chim cũng liền đáp lại
    – Ăn một quả
    Trả nén vàng
    May túi ba gang
    Mang đi mà đựng!

    Kỷ lòng mừng hí hửng
    May luôn túi sáu gang
    Cốt đựng cho nhiều vàng
    Thỏa lòng tham không đáy
    Sáng sau chim bay tới
    Kỷ vội cưỡi mà đi
    Qua sóng biển ầm ì
    Hạ xuống hòn đảo quý

    Kỷ tha hồ tự ý
    Nhét vàng đầy túi to
    Lòng tham vẫn chưa vừa
    Thấy vàng là cứ nhặt
    Túi áo nhồi đã chặt
    Lại giắt kín lưng quần
    Chim giục giã mấy lần
    Kỷ vẫn còn tiếc rẻ

    Kỷ mang nhiều vàng quá!
    Chim bay qua biển khơi
    Mỏi rã cánh, hụt hơi
    Liền hất tung Kỷ xuống
    Lòng biển sâu muôn trượng
    Mặt biển rộng mù khơi
    Đã dìm Kỷ chết tươi
    Với lòng tham không đáy

    Câu chuyện cổ như vậy
    Các em hẳn nhận ra
    Tham lam là xấu xa
    Thực thà là đáng quý
    Các em đừng quên nhé
    Câu chuyện túi ba gang![1]

    Nhân Nghĩa, Lý Nhân cuối 1965

    Chú thích

    1. Đây có lẽ là sáng tác cho thiếu nhi duy nhất của Nguyễn Bính. Nhà thơ viết tác phẩm này vào mùa đông cuối cùng của đời mình tại nơi nhà thơ theo cơ quan Ty văn hóa Nam Hà về sơ tán. Tác phẩm được kí tên tác giả là Chị Thảo khi in trong báo Văn nghệ Nam Hà số xuân Bính Ngọ 1966 ^

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)