Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Day dứt

    Tác giả:

    Có một điều chắc em không nhận ra
    Ngực áo anh và bông hoa ngày cưới
    Có một điều chắc em không đoán nổi
    Bữa cưới em về anh qua lối hẹn xưa!

    Cô bé ấy ở đâu? Cô bé ấy bây giờ?
    Mối tình cũ vật vờ ven khóm cỏ
    Anh đã tưởng vùi sâu chôn kín nó
    Sao còn về… hay chỉ khói phất phơ

    Em không hay đâu, cô bé vờ ngây thơ
    Nép trong ngõ rụt rè xem lễ cưới
    Mắt anh lặng nhưng tim anh bối rối
    Đập nghẹn ngào nên để rơi cánh hoa

    Có một điều chắc em không nghĩ ra
    Cô bé ấy sẽ về nơi hẹn cũ
    Váy cô dâu quét nhàu thêm cỏ nhớ
    Xin em bước nhẹ nhàng cho hoa ấy trinh nguyên

    Dĩ nhiên là em cũng biết hờn ghen
    Và giận dữ như bao người vợ trẻ
    Nhưng sao với em tim anh đầy quá thể
    Mà cô bé ngày nào chỉ mỗi cánh hoa thôi

    Bình luận

    1. Bông hồng says:

      Bài thơ hay quá!

    2. “Cô bé ấy ở đâu? Cô bé ấy bây giờ?
      Mối tình cũ vật vờ như khóm cỏ
      Anh đã từng vùi sâu chôn kín nó
      Sao còn về…Hay chỉ khói phất phơ…”
      Bài thơ thật day dứt lòng người. Tôi thích nhất khổ thơ trên.Lời nhẹ nhàng mà sâu lắng.Nói vô tình mà day dứt,giản dị mộc mạc song lại có sức lay động hồn người…Đây chính là tài thơ,là thành công của ĐTH

    3. Minh Hà says:

      Bài thơ hay. Mình đọc từ khi in trên báo Tiền phong. Tuy nhiên, so với bản này, mình thấy bản in trên báo có một từ hay hơn:
      “Bữa rước em về anh qua lối hẹn xưa”
      chứ không phải
      “Bữa cưới em về anh qua lối hẹn xưa”

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)