Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Hề, ta trở lại gian nhà cỏ

    Tác giả:

    Hề, ta trở lại gian nhà cỏ
    Giữa cánh đồng không, bên kia sông
    Trống trải hồn ta cơn gió rã
    Tiếng tàn tàn rụng suốt mênh mông

    Hừng đông hùng vĩ và thanh thản
    Sương hứa nguyên ngày nắng rực say
    Ta dậy khi gà truyền nhiễm gáy
    Chân mây rách đỏ vết thương dài

    Ta ngồi trước ngõ nghe xao động
    Trời đất bào thai cựa cựa nhanh
    Mầm cỏ ngoi ngoi lên rạo rực
    Con chim chèo bẻo hót lanh chanh

    Ta ngồi cho đến khi trời trắng
    Ðồng ruộng xanh đông đúc tiếng người
    Ta rảo quanh làng hóng chuyện phiếm
    Ðời người cũng chuyện phiếm mà thôi

    Ở đây, ta có dăm người bạn
    Phúc tự tâm, không lý đến đời
    Ở đây, ta có dăm pho sách
    Và một dòng sông, mấy cụm mây

    Dòng sông u hiển trôi vô lượng
    Dòng sông hiền triết chảy vô tâm
    Mà ta ngưỡng vọng như sư phụ
    Mà ta thân thiết tựa tri âm

    Lòng ta vô sự, ta vui vẻ
    Bướm với hoa cùng bay nhởn nhơ
    Mùa hạ tàn trôi trôi đóm lửa
    Dòng ngày tháng trắng chảy lơ mơ

    Quên quên, nhớ nhớ tiền sinh kiếp
    Thiên cổ mang mang, thế sự nhòa
    Trận lốc cười tròn trên quá vãng
    Ta làm lại cả tâm hồn ta

    Buổi trưa như buổi trưa nào đó
    Tiếng võng đưa đưa tịch mịch mùi
    Ðiệu hát ầu ơ hoa cỏ lịm
    Nước mây buồn bã chợt quên trôi

    Ta thiếp trong vòm xanh đại thọ
    Ðời đời giương rộng lượng bao dung
    Ví dầu ta ngủ không còn dậy
    Ắt hẳn lòng ta cũng dửng dưng

    Chuyện trần thế bấy lâu thanh thỏa
    Sống một ngày, ta rõ một ngày
    Thôi vướng mắc dài duyên với nợ
    Ân oán đời, phong kiếm rửa tay

    Còn lại chăng cây đàn lở tróc
    Gảy mình nghe đôi điệu xưa xưa
    Còn lại chăng chút u hoài mốc
    Pha cùng rượu uống đến say thua

    Gặp buổi trời mưa bay phới phới
    Lá cành sáng rỡ sắc hồi xuân
    Ta nhìn ngọn cỏ, lòng mê mẩn
    Nghĩ tới đời ràn rụa thâm ân

    Sống trên đời, chuyện ghê gớm quá
    Vậy mà ta sống có kỳ không?
    Nước mắt ta tuôn khi nghĩ tới
    Những người đã chết, chết như rơm…

    Gặp buổi trời trong dàn bát ngát
    Ngọn cây ô! đã giát hoàng hôn
    Cơn gió mơn man bờ bụi rậm
    Kể dạo quanh vườn chuyện trống không

    Ta ngắm gốc cây nứt nở vỏ
    Gốc cây to đến mấy người ôm
    Nghĩ tới bao điều thầm lặng lớn
    Trí ta không đủ lực đo lường

    Nên ta phó mặc cho trời đất
    Trời đất vô ngôn lại bất nhân
    Nên ta lẳng lặng đi đi khuất
    Trong lãng quên xanh hút thời gian

    Ðêm tối êm ru lời thủ thỉ
    Bên hè có tiếng dế ca ran
    Vầng trăng ta thấy thời thơ ấu
    Mọc lại cho ta thuở xế tàn

    Hình như mọi sự đều như thế
    Kể cả lòng ta cũng thế thôi
    Các việc vô công làm miết miết
    Quên tiệt đời ta như nấm mai

    Trăng, bạn hiền xưa giờ tái ngộ
    Ta thức đêm nay chơi với trăng
    Nghĩ tội thương sau này, mãi mãi
    Trên mồ ta, trăng phải lang thang

    Hề, ta trở lại gian nhà cỏ
    Sống tàn đời kẻ sĩ tàn mùa
    Trên dốc thời gian, hòn đá tuột
    Lăn dài kinh động cả hư vô

    Xa nghe đợt gió lên cơn bão
    Nhân loại quay cuồng biến đổi sâu
    Bầy chó năm châu cắn sủa rộ
    Quỉ ma cười khóc rợn đêm thâu

    Cuộc cờ kỳ lạ không bày tướng
    Ăn sạch quân, trừ lính được thua
    Hỡi ai tráng sĩ mài dao nhọn
    Xin nhớ đời không mỗi sắc vua

    Hề, ta trở lại gian nhà cỏ
    Tử tội mừng ơn lịch sử tha
    Ba vách, ngọn đèn xanh, bóng lẻ
    Ngày qua ngày, cho hết đời ta.

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)