Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Sông Hồng – năm mẹ sinh em

    Tác giả:

    […]

    mẹ sinh em
    ngực gầy thở dốc
    áo rách đẫm máu
    phản lạnh nhà xiêu không hớp cháo
    những bàn tay đói
    đỡ em ra đời
    ngoài kia những người sống sót
    những người bị cướp đoạt bị chà đạp tần cùng những người bị đuổi bắt
    đứng lên giành hạt gạo để sống
    giành đất nâu và khí trời
    ngoài kia sông Hồng rên xiết gào kêu
    quằn quại ánh sao xanh biếc
    gió thổi bãi hoang xao xác
    mẹ cắn môi sùi bọt đau rên
    tiếng khóc em trong tiếng trống thình thình
    vú mẹ cằn khô không giọt sữa

    em sinh ra từ cơn đói xé lòng
    suốt đời em mang
    nỗi đói và nỗi khát
    ánh lửa đầu tiên em thấy
    là ánh đuốc những người nổi dậy
    em sinh ra khi ngày hửng đêm tàn
    lúc con chim đạp gẫy cửa lồng
    nếu suốt đời em khát vọng trời xanh
    nếu suốt đời em đòi hỏi trời xanh
    sao anh lại ngạc nhiên và trách móc?

    […]

  • Sông Hồng – lời từ giã của trung đoàn Thủ Đô

    Tác giả:

    […]

    sáu mươi ngày quyết liệt
    từng thềm gạch từng tấc đất
    tiếng xung phong tiếng thét rung trời
    địch từ Đồn Thuỷ kéo lên
    từ Cửa Bắc xông ra
    pháo đào Láng quân ta bắn xuống
    Cầu Gỗ Hàng Đường Cửa Nam Hàng Bột
    Ô Cầu Dền, nhà thương Vọng, Hàng dầu Sen
    giặc máy bay xe tăng
    ta súng trường chai cháy
    giặc chiếm nhà ngoài, ta xông ra chiếm lại
    giặc lên gác hai ta gỡ mái nhào vào
    Định ở Bắc Bộ phủ
    Thực ở Giảng Võ
    và bao người đã ngã không tên
    bác hàng rong chợ Đồng Xuân
    vung đòn gánh đuổi thù quanh phản thịt
    anh bán vé chết trong toa xe điện
    bác đưa thư già tóc bạc
    trên thềm nhà bưu điện hy sinh
    túi thư chưa kịp gửi khoác bên mình
    tiểu đội nữ cứu thương
    ngã xuống miệng còn ca hát
    những cô gái Ngọc Hà Lãng Bạc
    những mẹ già Lai Xá Thụy Khuê…

    […]

  • Tiếng địch sông Ô

    Tác giả:

    […]

    – “Nếu chàng mong còn trở lại đất Hoài Âm.
    Nếu chí xưa, chí nghiêng trời lệch đất,
    Trong trái tim anh hùng chưa tan nát,
    Thì, chàng ơi!
    Đường mênh mông chàng vỗ ngựa ra đi thôi.
    Bằng vì quyến, vì thương thân hèn mọn,
    Mà đễn nỗi chàng đành buông chí lớn,
    Tiện thiếp đây xin khuất bóng trước mặt chàng,
    Cho chàng đi, đi ngang dọc bước ngang tàng,
    Cho phỉ sức cường long nơi hồ hải.”
    Dứt lời, nàng hăng hái,
    Tới bên chàng, cao tuốt lưỡi gươm xanh.
    Rồi tự ải.

    Vẫn âm thầm trong cõi tối mênh mông,
    Địch Trương Lương như ngậm ngùi kể lể,
    Nghẹn lời thương chiếc vong hồn quạnh quẽ,
    Liều theo mây bạt gởi kiếp lênh đênh!
    Như đã dày, đã dạn nỗi điêu linh
    Hạng Vũ như không còn biết đau đớn,
    Mặt gang thép, nỗi u buồn chẳng gợn,
    Chàng nghiêng mình lặng đứng trông người yêu.
    Nhưng… hồn bâng khuâng trong cảnh mộng tiêu điều,
    Chàng còn cố hình dung đôi mắt sáng,
    Đôi mắt sâu xa, và ảo huyền, và xán lạn,
    Mà ngàn thu đành tối mãi tự đêm nay.
    Nên, tuy nhường… không cảm động mảy may,
    Như thản nhiên, như lạnh lùng, như vô giác,
    Mà, ngập ngừng trong khóe mắt,
    Lần đầu tiên, lệ chiến sĩ long lanh.
    Lần đầu tiên, người chiến sĩ đa tình
    Để lệ bạc thầm lăn trên gò má.
    Trong khi tiếng địch thổi, âm thầm và buồn bã,
    Trên Ô giang như khóc lóc nỗi phân ly,
    Càng ngày càng réo rắt, càng lâm ly,
    Càng âm u, càng mơ màng, càng thảm thiết.

    […]

  • Đèo Cả

    Tác giả:

    […]

    Giặc
            từ trong
                        tràn tới
    Giặc
             từ Vũng Rô
                              bắn qua
    Đèo Cả
               vẫn
                    giữ vững
    Chân đèo
                    máu giặc
                                 mấy lần
                                             nắng khô
    Sau mỗi trận thắng
    Ngồi bên suối đánh cờ
    Kẻ hái cam rừng ăn nheo mắt
    Người vá áo thiếu kim mài sắt
    Người đập mảnh chai vểnh cằm cạo râu

    […]

  • Xuân xanh

    Tác giả:

    […]

    Em hé cành cây xanh cánh cửa bước vào trong cõi ấy bờ xa gió rộng chạy dài. Em khóc cho người nghe thổn thức sau khi cười cho thật sung sướng người nghe. Miệng em và. Trái anh đào lắt lay suối trong soi suốt một sớm mai tiên nữ đi về gót vang lồng lộng em ồ em ! ta định nói hai tay năm ngón một lời man dại yêu thương

    Kết vòng múa quanh vừng thu với cành rơi loã xoã ngang đầu vai em mở ngực đợi chờ đã đến phút rồi giây giờ xem vĩnh viễn xanh như trời như đất đỏ cây xanh

    Em hé cành cong xuống nghe bàn tay động vỡ sương băng nói nhỏ nghe chừng như hơi thở môi cười kia răng mở mai sau cùng chúng bạn thưa rằng

  • Bờ xuân

    Tác giả:

    […]

    Ai ngồi một trăm vòng quay xa biết mấy đêm dài. Ngọn đèn dầu khóc sáng và chiều em chạy bên hàng ngò bụi ớt luống cải nắng hồng vào trong tóc không khuây. Mùa xuân bữa trước mùa xuân bữa sau mùa xuân bốn bên trong hiện tại vây hãm tấn công đời hạnh phúc lạnh như băng không làm sao nhúc nhích

    Nắm hai bàn tay lại khi một trời sao đỏ lấm tấm đập cánh bay qua