Vì sao khùng
Vì yêu dấu quá Nàng thơ
Với em vô tận nên ngơ ngẩn buồn
Thần tiên Thánh Phật bao dung
Hiểu lòng tôi lắm – tôi khùng vì thơ
Vì yêu dấu quá Nàng thơ
Với em vô tận nên ngơ ngẩn buồn
Thần tiên Thánh Phật bao dung
Hiểu lòng tôi lắm – tôi khùng vì thơ
Mấy bữa ni rồi trời thiếu nắng
Chừng chưa bưa lụt nước còn cao
Khi hôm bộ đội hành quân tới
Trấn thủ dầm phơi chật cả sào
Mạ mi đem dũi ra ngoài ruộng
Kiếm ít đam cua chút của đồng
Thêm đôi ba miếng anh em đỡ
Của nhà quê kiểng buổi thu đông
[…]
May mà Huế ở Thừa Thiên
Kinh kỳ thuở trước còn nguyên cổ thành
Tháp xưa còn tiếng chuông lành
Tường rêu còn nhuộm sứ sành sắc lam.
May mà Huế ở trời Nam
Còn câu đối cũ dựng am sách nghèo
Nhà vườn còn gác trăng treo
Còn diều khuê các bơi chèo gió xanh.
[…]
[…]
Người ơi, nào phải chiêm bao
Mồ hôi thánh thót ngàn sao trên đồng
Tưới theo bao mặt trời hồng
Thấm qua gốc rễ hoá bông lúa vàng.
Người lo rèn hái sửa quang
Ta đẵn gỗ ràng, ta đóng thêm xe
Ở đây người nhé, đừng về
Lúa thơm quấn quýt bộn bề bước chân!
Ngày vui chở lúa về sân
Tối nâng cơm trắng bâng khuâng hương đồng…
Đâu đó lâu đài bỏ nhện giăng
Mà đây phòng xép hẹp như săng
Giường ken chiếu nối xoay ngang dọc
Xương gối vào xương chẳng đủ nằm
Cửa nhỏ trông giời với chấn song
Một khuông chật chội mấy phương lòng
Tường vôi gạch lở loang màu máu
Nung nấu thêm sầu mộng núi sông
[…]
Thôi đành gửi lại cho sông
Một câu thơ giữa mênh mông sóng tình
Một bờ tre gió trở mình
Một bông gạo đỏ mang hình trái tim
Gửi dòng sông phút lặng im
Gửi làn tóc biếc chưa nhìn đã say
Gửi người hơi ấm bàn tay
Bờ môi chưa biết đong đầy nụ hôn
[…]
[…]
Ta tung tăng với bóng sân
Tàu cau rụng xuống thoảng gần hương xưa
Giọt thềm rớt giữa cơn mưa
Hình như một chút ngày xưa trong ngần.
Trời tròn cho rộng trăng ngân
Chinh nhân lấm áo… bụi trần ngân nga
Cổng vôi gần, lữ quán xa
Mười năm nghe lại tiếng gà trong thôn.
[…]
Chào em từ thuở viễn phương
Mười năm đất khách còn thương quê nhà
Chào em từ buổi tình xa
Mây bay biển biếc sương sa bóng chiều
Một mình ngồi giữa cô liêu
Bởi đò nhớ bến mà chiều như xưa?
Vô thanh từ cõi mù mờ
Dè chừng lau lách cũng bờ tử sinh.
[…]
Lá ngập đường Lý Thường Kiệt, Quang Trung
quán bia Cổ Tân ngập cơn lũ lá vàng
tôi đứng (lạ lùng chưa chả có ai chen lấn xếp hàng)
chiếc mũ sắt chìa ra tôi hứng
năm vại bia tươi
không cần ly cốc
và cứ thế dưới trời sao tôi nốc
nước mắt chảy lưng tròng.
Xung quanh tôi thầy bạn đâu còn
kẻ ở chiến trường người đi sơ tán
đâu rồi những cụ Nguyễn Tuân, Nguyên Hồng, Quang Sáng
Ngô Thảo, Nguyễn Duy, Thuỵ Kha, Đoàn Giỏi
tôi người lính trị vì một cõi
bia hơi và vô số lá vàng.
[…]
Sông đã phổng phao trời đẫm ướt
Nắng không kỳ hẹn mỗi khoang đò
Khi mùa mưa đến, mùa mưa đến
Trống gõ vô hồi lá chuối tơ.
Gặp gỡ mùa mưa lòng trẻ lại
Làng ta tươi tốt một triền đê
Thở mãi không cùng hương đất bãi
Mưa như gót trẻ kéo nhau về.
[…]