Quê hương
[…]
dù sao cũng là xứ sở
đói nghèo đừng lạt tình thương
mười năm không cúng không giỗ
dì về ấm lại khói hương
tháng bảy dì về đơm nhãn
nhớ mang ra ít giạ chiêm
ở đây làm gì có bán
thấy người ta ăn bắt thèm.
[…]
dù sao cũng là xứ sở
đói nghèo đừng lạt tình thương
mười năm không cúng không giỗ
dì về ấm lại khói hương
tháng bảy dì về đơm nhãn
nhớ mang ra ít giạ chiêm
ở đây làm gì có bán
thấy người ta ăn bắt thèm.
[…]
Chỉ một miếng dưa ăn của miền Trung
đủ ràng buộc cả đời tôi mắc nợ.
Lạc loài cánh én chao nghiêng
Mùa xanh nguyên đán như huyền thoại xưa
Gác tay mơ giấc giao thừa
Góc trời viễn phố gió lùa sợi thương
Xa quê chạnh nỗi cố hương
Mẹ già một nắng hai sương mỏi mòn
Tuổi đời thấm lạnh hoàng hôn
Bếp hồng sẽ ấm ngày con trở về…
[…]
Gió rít tầng cao trăng ngã ngửa
Vỡ tan thành vũng đọng vàng khô
Ta nằm trong vũng trăng đêm ấy
Sáng dậy điên cuồng mửa máu ra.
[…]
Những vó câu cuốn thời gian chóng vánh
Bao thăng trầm chưa kịp xếp hành trang
Bỗng tai ương mộng mị giấc phũ phàng
Nghe chiều xuống bên đời cơn bão loạn
[…]
[…]
Thôi hãy đưa đây rút một tờ
Đem đồng bạc thực để mua mơ
Biết đâu chiều xổ mơ thành thực
Ta trúng phần ông cũng được nhờ
Ta, ông nào có khác chi nhau
Mưa nắng quanh năm vẫn dãi dầu
Lội phố, ông mòn đôi dép nhựa
Nghĩ thơ, ta trắng cả chòm râu
[…]
[…]
Bây giờ kinh tế thị trường
Em còn giấu được nỗi buồn… tôi mua
[…]
Bạn đi gởi lại tiếng cười
Tôi ngồi vẽ núi lạnh mười ngón tay
[…]
Em chưa chải hết sầu trên tóc
Ta đã tan rồi mộng dưới hoa
[…]
[…]
Gió đông thổi đá cũng mềm
Guốc khuya đánh thức bậc thềm ngày xưa
Lang thang đêm cạn phố mưa
Lạnh chưa thấm lạnh, đông chưa tới mùa.
[…]