Duyên mùa loạn
Người đi ta cũng lên đường
trông ra khói lửa mà thương phong trần
biết bao giờ gặp cố nhân
cho ta lại được có lần cầm tay.
…
Người đi ta cũng lên đường
trông ra khói lửa mà thương phong trần
biết bao giờ gặp cố nhân
cho ta lại được có lần cầm tay.
…
Sóng táp lô xô vào đất rộng
hồn thấm theo màu nắng biển xa
những người chiến sĩ quen rừng rậm
giặc đã tàn xong, trở lại nhà.
Ô hay! Đài xưa còn như xưa
mà kiễng chân lên, thấp chẳng ngờ!
có gì khao khát mênh mông quá
Vọng Hải Đài, cao đã đủ chưa?
[…]
Tại hạ ra biển
Phen này lần ấy
Để nhìn cô nương tắm
Lúc bấy giờ bỗng dưng
Tâm hồn tại hạ biến ra
Làm nước biển
Vậy xin cô nương dừng ngay cuộc tắm
Kẻo mà đau đớn tâm hồn tại hạ vô cùng.
[…]
Thứ lỗi cho ba
Khi bài thơ đầu đời cho con, không thể bình yên!
Kẻ thù lăm le cướp biển nước mình
Đất nước bốn nghìn năm trên sóng
Đừng quên: sau lời thề, lông ngỗng…
Giai nhân, huyết ngọc đổ bên trời.
Một ngày
Khi con nếm trên môi,
Con sẽ thấy máu mình vị mặn.
Bởi trong máu luôn có phần nước mắt
Ta hiểu căm thù, ta biết yêu thương.
Con sinh ra rạng rỡ một huyết cầu
Của đất nước bốn nghìn năm không ngủ
Để điều này lớn lên con hiểu
Bây giờ, ba phải kể cùng con.
Ðêm suông vô số cái suông xuồng,
Suông rượu, suông tình, bạn cũng suông!
Một bức màn con coi ngán nỗi,
Một câu đối mảnh nghĩ dơ tuồng,
Một vừng trăng khuất đi mà đứng,
Một lá mành treo cuốn lại buông,
Ngồi hết đêm suông, suông chẳng hết,
Chùa ai xa điểm mấy hồi chuông.
[…]
Lúc nhớ nhớ cùng trong mộng tưởng
Khi riêng riêng cả đến tình chung
[…]
[…]
Sông Mã sông Lam
Ai mắt đọng da trời
Đôi vai rộng
Đã thồ bao đá núi
Mồ hôi uổng tháng ngày
Con chim phượng hoàng
Con chim đại bàng
Nuốt lửa kiếm rau
Ngày trọn bữa
[…]
[…]
Bây giờ nhớ núi thương truông
Nhớ rừng cao nhớ mưa nguồn thu xanh
Hoang mang nhớ thị nhớ thành
Nhớ em quá lắm nhưng đành làm ngơ
Bây giờ con cá bay lên
Vì triều biển động mông mênh tới trời
Anh làm chú mọi con thôi
Nhớ nàng mọi nhỏ… cái môi của nàng…
[…]
[…]
Xuân là xuân Đất Nước
Mà đất nước chia hai
Ngoài này nhớ trong ấy
Trong ấy nhớ ngoài này
Bấm đốt đã bao ngày.
Có giới tuyến nào ngăn
Linh hồn và cánh tay
Sức mạnh nào cấm nổi
Tình ruột thịt ta đây
Rượu xuân vừa cạn cốc
Mong nhớ lại tràn đầy
[…]
Chiều nay chẳng biết ai mời
Ly đầy rượu đỏ yêu đời hơn đau
Điên chơi cho bớt điên đầu
Điên đầu cho bớt điên rầu rĩ chơi