Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Đêm Nghi Tàm đọc Đỗ Phủ cho vợ nghe

    Tác giả:

    […]

    Đã đi với nhân dân
    Thì thơ không thể khác
    Dân máu lệ khốn cùng
    Thơ chết áo đắp mặt!

    Chính vì thế em ơi
    Nhân loại ngàn năm qua
    Máu chảy như sông xiết
    Cũng là để cho Thơ
    Sẽ không còn phải viết
    Những Hành qua Bành Nha
    Vô gia Thuỳ Lão biệt…
    Cũng là để cho Thơ
    Sẽ không còn phải chết
    Giữa tuyết, trong đò con…
    Đắp mặt áo bông sờn.

    […]

  • Lời mẹ dặn

    Tác giả:

    […]

    Người làm xiếc đi dây rất khó
    Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
    Đi trọn đời trên con đường chân thật.
    Yêu ai cứ bảo là yêu
    Ghét ai cứ bảo là ghét
    Dù ai ngon ngọt nuông chiều
    Cũng không nói yêu thành ghét
    Dù ai cầm dao dọa giết
    Cũng không nói ghét thành yêu
    Tôi muốn làm nhà văn chân thật
    Chân thật trọn đời
    Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
    Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
    Bút giấy tôi ai cướp giật đi
    Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

  • Xưng tụng cây chổi

    Tác giả:

    […]

    Nếu kiếp sau tôi được tái sinh
    Tôi nguyện ước tái sinh làm cây chổi
    Một cây chổi không cùn, không mòn
    Một cây chổi quét dọn, bền gan…
    Nếu đất nước thành lập Nhà – xuất – bản – Chổi
    Tôi tình nguyện làm biên tập viên không lương
    Tôi sẽ phấn đấu đạt chức trưởng phòng biên tập
    Niềm mộng mơ ám ảnh đời tôi
    (Nói ra xin các bạn đừng cười…)
    Một ngày nào trên trang tư báo hàng ngày
    Mục tin buồn:
    “Nhà thơ Phùng Quán
    Vừa được đề bạt “quyền” Phó Giám Đốc nhà xuất bản Chổi
    Nhiễm độc hại môi trường công tác
    Bạn hữu, gia đình tận tình cứu chữa
    Nhưng đã từ trần
    Ngày… tháng… năm…
    Tưởng lệ lòng trung thành với “Sự nghiệp chống rác rưởi”
    Ban lãnh đạo cắt “quyền” cho nhà thơ
    Đồng truy tặng huân chương cao quý:
    Huân Chương “Cây Chổi hạng Ba.”

  • Có một chiều tháng năm

    Tác giả:

    […]

    Cuộc sống cho ta nhiều quên, nhớ, vui, buồn
    Thầy học cũ mười năm không lầm được
    Thầy học cũ ngồi kia giấu mình sau tủ thuốc
    Giấu mình sau hoa phượng rụng buồn tênh
    biết nói gì?
    những người thầy chối từ bục giảng
    Chối từ những bài giảng dạy con người đứng thẳng
    dạy yêu anh em – đất nước – xóm giềng
    Đứa học trò vào đời với trăm nghìn giông bão
    Bài học ngày xưa vẫn nhớ mãi không quên

    […]

  • Chút tình đầu

    Tác giả:

    Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
    Em chở mùa hè của tôi đi đâu?
    Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám
    Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu

    Mối tình đầu của tôi có gì?
    Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
    Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
    Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
    Giữa giờ chơi mang đến lại… mang về.

    […]

  • Chiếc lá đầu tiên

    […]

    Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên
    Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
    Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
    Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

    Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
    Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
    Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
    Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.

  • Vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu

    […]

    Ra mặt trận lúc giọng ve kêu mau
    Là khẩu lệnh khẩn trương vào trận cuối
    Những báng súng trong tay đều nóng hổi
    Những tim người đập theo tiếng ve kêu…

    Mùa khô ơi, mùa khô thân yêu
    Dẫu hòn bi lăn hết vòng tuổi nhỏ
    Nhưng trong những ba lô kia, ai bảo là không có
    Một hai ba giọng hát chú ve kim?

  • Viên xúc xắc mùa thu

    […]

    Anh đi qua tất cả mối tình câm,
    Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở.
    Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ,
    Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!

    Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
    Trọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạ.
    Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xoá.
    Có ai hay thăm thẳm giếng khôn cùng.

    Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng,
    Khi mở mắt Mỵ Châu em ngồi đó
    Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
    Suốt đời anh mang tội với con tàu.

    […]