Chiều ngang qua Tà Dôn nhớ Nguyễn Bắc Sơn
[…]
Chiều ngang qua Tà Dôn
Bóng mây theo cũng buồn
Tao quên mình đang sống
Làm sao quên mày? Sơn!
[…]
Chiều ngang qua Tà Dôn
Bóng mây theo cũng buồn
Tao quên mình đang sống
Làm sao quên mày? Sơn!
[…]
Em nhắc chuyện những bông tầm xuân cũ
Giọng em sáng như một chùm nắng nhỏ
Ấm chiều sương run lạnh của chùa hoang
Tro phủ lòng anh những trìu mến đã tàn
Em chẳng biết em vô tư khêu dậy
Và gió thổi quanh em, tóc rối
Những bông hoa đã mất vụt bay về
[…]
Hầm hập một vùng gió nắng lân tinh
Cát nối cát trập trùng rộp bỏng
Xương rồng cháy cỏ không một cọng
Thất thanh tiếng cừu ẹ ẹ, e e!
Tiếng cừu kêu như xé nắng gọi mưa
Như xé đất khóc tìm ngọn cỏ
Bốn phía xối một màu nắng lửa
Chỉ cát rì rào như cát đang sôi
[…]
[…]
Em qua mùa sầu mộng
Ta khép trời say mê
Dại khờ nên ước vọng
Xóa hộ nhau lời thề
[…]
[…]
rồi thôi hết đất sẽ là vĩnh viễn
bông hoa kia nở trên xứ điêu tàn
tay yếu đuối ta sẽ còn nắm lại
những lời gì xưa đã hết âm vang
[…]
Tôi mộng du phố xá Sài Gòn
Nào biết Chóp Chài phủ đầy nước mắt
Ô Loan kinh hoàng
Đá Bia chớp giật
Cánh nhạn nào vừa đuối sức giữa sông Ba…
Con chim nhỏ bay về hong nắng ấm
Dưới sân nhà hoa sứ rụng bâng khuâng
Trong hồn tôi những mùa xanh lay động
Một hôm kia chim nhỏ ngậm môi hờn
Chim cũng biết hát sầu ca tuổi trẻ
Đậu trên cành thơ ấu trái sầu đau
Những nụ cười vội vã tan theo nhau
Như khói thuốc ủ vàng tay kỉ niệm
[…]
[…]
Lúa có nghĩ rằng ngày mai sẽ khác?
Súng sẽ dùng để đúc lưỡi cày
Mỗi ba trăng lúa vàng tròn hạt
Chim sẽ ca và gió thổi lúa say
[…]
[…]
Bến mộng Gia Hòa xanh ngát dâu
Áo tơ vàng cũ biết tìm đâu
Con đường dương liễu reo ngày trước
Dương liễu chiều nay vọng nhạc sầu
[…]
[…]
nhà ai vàng cúc mâm xôi
mẹ ai đón tết nói cười cùng ai
thừa ra ta tiếng thở dài
đi qua mồng một mồng hai
một mình…
[…]