Bâng khuâng
[…]
Hôm nay
Họ xa nhau từ lâu
Còn lại tiếng mưa ngâu
Gõ nhịp giọt gianh thềm đêm vắng
Và một dòng thơ
Trang trải nợ ban đầu
[…]
Hôm nay
Họ xa nhau từ lâu
Còn lại tiếng mưa ngâu
Gõ nhịp giọt gianh thềm đêm vắng
Và một dòng thơ
Trang trải nợ ban đầu
[…]
Vì em tôi biến thành sơn tự
Mái đỏ tường rêu. Hoa hổ ngươi
Tình tôi là thảm xin em bước
Rất khẽ mà nghe đất nhớ trời
Nước mắt em trên chánh điện tình
Nở hoa siêu độ hoá tâm kinh
Đêm đêm tôi nhớ bàn tay cũ
Và thấy trong kinh đủ bóng, hình
[…]
[…]
Đường ra biển có thể dài năm tháng
Mất mát nhiều hơn, gian khổ cũng nhiều hơn
Nhưng một điều chắc chắn phi thường
Chúng tôi sẽ lên bờ vào một ngày nắng đẹp…
Bạn có nghe tiếng gõ cửa cuộc đời mạnh gấp
Vọng từ xa đang nối đến gần?
Là thi nhân xin chớ vội gieo vần
Dù hai chữ viết hoa Định Mệnh
Là nhạc sĩ tài hoa chớ vội ghi lên phím
Tiếng nhân định âm vang…
Thuý Kiều ơi, tôi nghe rõ tiếng đàn
Nàng đang gảy khúc nào mà bổng trầm réo rắt
Tiếng gõ cửa cuộc đời ngày thêm dồn, thêm gấp
Lắng nghe, lắng nghe… chính tiếng đập tay người
Chúng ta mở cửa cuộc đời
Và cầm lái con thuyền nhân định
Giữa biển lớn thuyền chúng ta lướt đến
Sáng toàn thân ánh sáng của con người!
[…]
Hỡi kẻ trong hình mặt xanh mày xám
Người sắp thành tên mọi Mỹ rồi ư
Hỡi thằng chiến binh một đời dũng cảm
Mày lang thang đất lạ đến bao giờ
Ôi trong ví những người dân mất nước
Còn một oan hồn mặt mũi ngu ngơ
Ôi trong trí mỗi anh hùng thuở trước
Còn dậy trời lên những buổi tung cờ
[…]
Tạm biệt quê hương, lê gót âm thầm
Trên rải rác mọi nẻo dường đất nước.
Từng gia đình dắt díu nhau lê bước
Đi lang thang mong sống tạm qua ngày.
Đợi lúa lên hương, bông trĩu đầu cây.
Hơn tháng nữa sẽ hồi cư sẽ sống!
Nhưng đau đớn hỡi ơi là ảo mộng!
Họ ra đi, hy vọng có ngày về!
Nhưng chẳng bao giờ về nữa, hỡi người quê.
Dần lả gục khắp đầu đường xó chợ!
[…]
Nếu xác tôi tan trong cát bụi
xin cho tôi biến thành
cát bụi Việt Nam
Nếu hồn tôi lạc lõng thiên đàng
bơ vơ địa ngục
xin cho tôi hóa kiếp
cầm thú
côn trùng
thảo mộc Việt Nam
Đừng bắt tội tôi
đầu thai công dân Mỹ
công dân Pháp
công dân Anh
Tôi hãnh diện đã làm người Việt Nam
vẫn hãnh diện
đến phút giây tôi nhắm mắt…
[…]
Anh đã chậm
Mà em thì quá vội
Thủy Tinh ơi, xe đã thắng ngựa rồi
Nước mắt em xin hóa thành con nước
Hòa vào sông anh lấp lánh mặt trời…
[…]
Trăng tàn ngập đỏ cơn mơ
Lại qua khe cửa như mưa xô hồng
Ta nằm nghìn nhánh chia sông
Trôi mù mịt cõi hư không mất rồi…
[…]
Sao ta lại phải về ngay
Khi chưa thả hết thơ đầy thế gian?
Nơi đây
Khổ lụy nồng nàn!
[…]
Buổi tầm dương
Thuở sông xa một dải như cuồng. Vành vạnh biếc.
Ngựa lao nhanh vó quạnh.
Bờm sóng dựng
Ồ! Bờm sóng lả!
Trắng xoá hồn chim kêu lạc giọng
Mà lòng vừa nhuốm mầu lữ thứ
Chốn quan san…
đẹp xót xa đưa!…
Còi tàu thét rực rỡ
Giấc đá lửa ngủ vùi vách núi
thở nồng hoa nhiệt đới
[…]