Lời tựa cho thơ
Suốt đời viết mãi cuộc chia ly
Hàng triệu câu thơ chẳng nghĩa gì
Chỉ tủi – thời gian – khi bạc tóc
Em cầm tuổi trẻ của tôi đi…
Suốt đời viết mãi cuộc chia ly
Hàng triệu câu thơ chẳng nghĩa gì
Chỉ tủi – thời gian – khi bạc tóc
Em cầm tuổi trẻ của tôi đi…
[…]
Nỗi cách xa dạy em biết làm thơ
Không phải về cơn mưa và hoàng hôn màu tím
Giặc Mỹ ném bom Khâm Thiên, nơi ta từng đến
Những thân bàng trơ trụi cánh tay than
Dãy nhà cao thành đống tro tàn
Em thơ chết mắt tròn không nhắm được
Nỗi đau này không chảy thành nước mắt
Thành phố bừng sôi trong cuộc tiễn đưa
Những chàng trai xếp sách vở học trò
Náo nức niềm vui ra trận
[…]
[…]
Hỡi cô thắt dải lưng xanh
Quán cô có bán bức tranh lợn gà?
Tôi mua về dán tường nhà
Để màu dân tộc nở hoa sáng bừng
Đám cưới chuột pháo đì đùng
Đưa dâu vào phía tận cùng hồn quê
Đàn gà mổ thóc triền đê
Ăn xa mày nhớ lối về vườn xưa?
[…]
[…]
Chiều ấy chia tay đến ngỡ ngàng
Em về để lại nửa không gian
Bờ cây bóng đổ dài tia nắng
Nhện thả mùa thu óng sợi vàng.
Trái tim tôi là một nấm mồ
Tôi chôn cất mẹ tôi bị bom nghiền nát
Tôi chôn cất em tôi không thấy xác
Trên chiến trường phía Nam.
Trái tim tôi là một nấm mồ
Tôi chôn Tiến – người Tĩnh Gia, Thanh Hóa
Đi công tác rồi không về nữa
Suốt tháng tôi tìm, nhặt được dép cao su.
[…]
[…]
Chiều xuống nhà sao rộng quá chừng
Nền cao đất trắng lạnh bàn chân
Người xa gối súng dài đêm lạ
Mắt mẹ xa vời bóng xám sân
[…]
[…]
Ta không giữ em làm kỷ vật
nghĩa gì đâu một lá cỏ úa tàn
trong ta
mãi còn
day dứt
cái màu xanh thắm thiết tươi non
[…]
Rét mướt hiện về ngón tay mê sảng
Dìu nghẹn ngào vô lãnh địa hoàng hôn
Thơ rưng rưng nở những đóa thương buồn
Hương cảm động ngát thơm vùng kỉ niệm
[…]
[…]
Đêm không trăng cũng chẳng một vì sao,
Ánh lửa thuốc như niềm tin sót lại.
Em trượt dài qua ta, ta trượt dài qua khói,
Trái đất trượt dài qua vũ trụ đặc đen…
[…]
Trời mưa làm buồn khu phố nhỏ
Tàu sẽ xuôi hay ngược chiều nay
Còi xa bật khóc lên rồi đó
Em sẽ đi, mình xa nhau đây.
[…]