Cây nấm đi mưa
– Kìa, anh em nấm
Đội dù đi đâu?
Mưa to gió lớn
Khéo không ướt đầu!
[…]
– Kìa, anh em nấm
Đội dù đi đâu?
Mưa to gió lớn
Khéo không ướt đầu!
[…]
[…]
Thế là
Ngọn gió rong chơi
Dửng dưng tìm cõi sương rơi thì thầm
Để người áo ướt trăm năm
Đốt đêm tìm lại chút rằm xanh xưa
Lời nguyền
Sáo lọt song thưa
Trắng câu bạc mệnh đong đưa cuối trời
Người đi bỏ lại một người
Một người bơi giữa một trời nhớ đan
[…]
[…]
Biết là
Nắng đã về mây
Hoàng hôn vẫn tím như ngày có nhau
Người đi về phía không màu
Bỏ em mắt ướt làm dâu một mình.
[…]
Tay em phủi hạt bụi chìm
Tôi rơi xuống đất cháy lên lốc mờ
Em như tăm cá lững lờ
Tôi quăng lưới vớt dọc bờ sông trôi.
Lưới mòn vớt cạn buồn vui
Vớt lên thả xuống riêng tôi đắm chìm.
Sài Gòn mùa thu sao chưa vàng lá
Để mây bay giăng tím áo người xưa
Ở nơi đây thu chẳng đến bao giờ
Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng
Em đừng trách Sài Gòn thường thiếu vắng
Hương cà phê quán nhỏ lúc mùa sang
Góc phố chiều hoa cúc nở dịu dàng
Thu giận hờn ai mà thu đi biền biệt
[…]
Người về tìm dấu chân xưa
Chiều nghiêng cỏ dại
rừng thưa lá vàng
Người về cuộc mộng vừa tan
Bờ khe lạnh bóng
mây ngang lưng đồi
Tóc không nhuộm – đã trắng đầu
Áo không nhuộm –
đã bạc màu thời gian
Chiều se sợi nắng bên đàng
Chừng như có chút
điêu tàn trong ta
Cây khô run những cành già
Chừng như bão tố
đêm qua hãy còn.
[…]
Tóc người còn xanh như xưa không?
Hơi thở còn tươi môi còn hồng?
Quê hương khô héo từng con mắt
Bấm bụng trăm năm đợi mỏi lòng.
Chén vàng men cháy những phong ba
Điên đảo ngàn phương giấc mộng ngà.
Xanh tuổi trăng tròn xanh bát ngát
Trời xanh chết đuối mắt Y-sa.
Nguyệt tỏ mười lăm chuốc chén đầy
Gió reo sóng múa vị đời say
Bước lên nàng đón chào thi hứng
Mở trọn hương màu đôi cánh tay.
Hồng nhạn truyền tin báo Hội-Thơ
Mây bay trắng lụa ruổi vàng tơ
Bỗng dưng mái tóc nàng mê hoặc
Mây bỏ trời xanh tự bấy giờ.
[…]
[…]
Đức Huệ – Củ Chi đến Đức Hòa
Quê hương nàng hóa quê hương ta
Năm năm vác súng giang hồ vặt
Chỉ nhớ tình nhân chẳng nhớ nhà.
Ta tự miền Trung vào Hậu Nghĩa
Đồng chua ngâm nứt gót chân chai
Tóc em chao gió thơm rừng mía
Reo giữa hồn ta tiếng hát dài.