Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Bên ngoài mùa xuân

    Tác giả:

    Giả dụ có một quê hương
    Giả dụ có một thiên đường
    Thì trên thiên đường có mặt thượng đế
    Và trên quê hương có mặt tình thương.

    Giả dụ đời có mùa xuân
    Giả dụ mùa xuân chỉ nở một lần
    Còn rất mới nguyên lòng chưa trang điểm
    Một lần nhìn nhau cũng đủ quen thân.

    Nếu giả dụ rằng anh sinh ra đời
    Khô đọng im lìm chỉ một mình thôi
    Và em sẽ không bao giờ có mặt
    Thì anh vẫn là đất sét hà hơi.

    […]

  • Ngủ bên chân mẹ

    Tác giả:

    […]

    Bây giờ mẹ quá tám mươi rồi
    Xuồng tản cư ghé mấy bến đời
    Khói đốt đồng mờ che xóm cũ
    Ngày xanh của mẹ sớm tàn phai

    Tóc trắng bông gòn màu tuyết phủ
    Tuổi già như bóng xế hoàng hôn
    Máu khô, sữa cạn, chân mò mẫm
    Vẫn sống hẩm hiu kiếp mỏi mòn

    […]

  • Vì sao

    Tác giả:

    […]

    Mười năm rồi như hòn đảo cô đơn
    Nằm nghe gió hờn tung sóng bạc
    Bỗng một hôm hàng dừa lên tiếng hát
    Một chiếc thuyền buồm ghé đảo thần tiên
    Đảo với thuyền từ buổi ấy nên duyên

    […]

  • Về kỷ niệm

    Tác giả:

    Vẫn biết chừ yêu nhau
    Mai rồi không yêu nữa
    Tình hôm nay đang nồng
    Mai đã tàn hương lửa

    Những bàn tay rời nhau
    Mắt thôi nhìn một hướng
    Bản tình ca buổi đầu
    Nay chỉ còn dư hưởng

    Tình yêu như nắng chiều
    Thoáng hiện rồi thoáng tắt
    Đời vẫn qua hững hờ
    Người gặp người cúi mặt

    Em đã hết yêu anh
    Không còn chờ bên cửa
    Không nhìn mưa một mình
    Tim mềm thôi nức nở

    […]

  • Tóc mẹ

    Tác giả:

    Tóc sâu nhổ giúp mẹ xưa
    Chỉ mươi sợi đục đặt vừa lòng tay
    Năm năm… tháng tháng… ngày ngày…
    Tóc con xanh, tóc mẹ phai nhạt dần.

    Mỗi lần trông mẹ vấn khăn
    Giật mình: Sợi bạc đã ngần ấy sao?
    Một đời sung sướng – khổ đau
    Sương sa bạc xoá tóc đầu rụng vơi.

    Vo vo sợi giắt đầu hồi
    Lang thang sợi rải khắp nơi trong vườn
    Sợi vương vào bát canh cần
    Bữa ăn con nghẹn mấy lần, mẹ ơi!

    […]