Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Vé trở về

    Tác giả:

    […]

    Câu chuyện về người lính hy sinh
    buồn như lá thu bay,
    Vỏn vẹn có vài dòng và do tôi tưởng tượng.
    Em gái của anh đã không thể lớn!
    Vẫn co ro như bà lão ăn mày,
    mỏng manh như món đồ dễ vỡ.
    Cô buôn bán nhì nhằng ngoài chợ,
    nhặt nhạnh từng xu của đám dân nghèo.

    Những năm chiến tranh đất nước gieo neo.
    Giấy báo tử về làng như lá rụng!
    Khủng khiếp nhất là phải làm người sống.
    Sáng mở mắt ra đã nơm nớp trong lòng…

    Cô chỉ mong đất nước hòa bình!
    Anh trai trở về làng quê yêu dấu,
    Chăm sóc cô như thời thơ ấu
    Chở che cô như đê chở che đồng.

    […]

  • Ngày đã chiêm bao

    Tác giả:

    […]

    Ngày nào mẹ ngồi hiên nhà
    Đợi anh Hai về từ mặt trận
    Anh Hai giờ thành cây dứa dại làng An Đại
    Mà mẹ ơi sao dáng mẹ ngồi không đổi
    Có phải dáng mẹ ngồi hay là đá núi?

    Con nhớ
    Ngày ấy mẹ không khóc
    Lúc tiễn con đi lính
    Mẹ sợ con dẫm lên dấu chân anh Hai
    Rồi mẹ vỡ nước mắt
    Khi con về
    Mẹ của chúng con chiến tranh và giông bão
    Người chắt chiu đến nước mắt cũng để dành!

    […]

  • Chị

    Tác giả:

    […]

    Chị vẫn thế, với dáng hình mỏng mảnh
    Chân lội bùn, áo bạc mốc phèn chua.
    Nuôi đàn em ăn học lúc còn thơ
    Đến khi lớn rời nhà đi mọi ngả
    Em bước vào cuộc trường chinh vất vả
    Mỗi lần về, chị luộc trứng đùm cơm
    Tiễn em đi đến tận cuối đường thôn
    Rồi đứng lặng, ứa hai hàng nước mắt
    Trong gian khổ, em nhớ về xa lắc
    Một làng quê diệu vợi màu xanh:
    Bóng chị đi mưa đẫm ướt thân mình
    Ruộng nước bạc tái bầm tay cấy lúa
    Bãi mật bên sông cờ hoa mới trổ
    Chị nghiêng mình vun từng gốc ngô xanh
    Nhớ nhung sao là cái nắng hanh hanh
    Nắng xào xạc như những điều tâm sự
    Tháng hai ấm, hoa xoan rơi tím ngõ
    Chị trồng cây, chim sẻ đến từng đàn…

    […]

  • Chị dâu

    Tác giả:

    […]

    Bữa cơm em út quây vòng
    Đầu nồi, đơm xới tay không kịp rời
    Nhớ ngày giáp hạt chị ơi
    Cả nhà trừ bữa một nồi canh rau

    Nghĩ mà thương lắm chị dâu
    Chiều mưa, gạo hết, mẹ đau cuối giường
    Em ngồi đôi mắt nhoà sương
    Nón tơi, cắp rá ngang vườn chị đi
    Chiều ơi mưa mãi làm gì
    Hoàng hôn đừng xuống trước khi chị về!

    […]

  • Sau những năm đi xa trở về, viết bài thơ ngày giỗ Má

    Tác giả:

    […]

    Nhà tôi nghèo trống trước trống sau
    Vách liếp che không ngăn được gió mùa
    Mái tranh dột trời mưa dùng thau hứng nước
    Chiếc bàn gỗ mọt ăn đêm ngày kẽo kẹt
    Chiếc giường tre sắp làm củi đốt
    Manh chiếu thấm mồ hôi
    Mùng mền thâm niên thủng lỗ
    Đêm tôi nằm co đắp mền không đủ ấm
    Hai bàn tay tôi kẹp vào đùi
    Nghe chó sủa sợ ma và bóng tối
    Tuổi thơ tôi có những đêm dài tiếp nối
    Giấc mơ nào cũng nước mắt rưng rưng.

    […]

    Ba tôi làm con gà trống chạy rông
    Tha về từng hạt gạo nuôi đàn con ốm đói
    Anh chị tôi đội nón mê mặc quần dưới rốn
    Bỏ học đi ra đồng mót lúa
    Những đứa em tôi mặt mày lem luốc
    Mũi chảy thò lò và khóc đòi ăn
    Tôi giữ em không kể sáng trưa chiều.

    Tay chân tôi khẳng khiu mà bụng rất to
    Tôi nằm ngửa cho em vỗ bụng làm trống
    Những đứa em tôi không biết cười
    Bởi trên đời chẳng có gì vui
    Tôi nắn những hòn bi
    Những con trâu bằng đất sét làm đồ chơi
    Khi em chán tôi bò bốn chân làm ngựa
    Em cưỡi đi quanh quẩn trong nhà
    Ngày nào tôi cũng giữ em
    Ngày nào em tôi cũng khóc

    […]

  • Giới thiệu

    Tác giả:

    Lịch lốc mấy ngày chưa xé:
    – Nhà không ai hút thuốc lào

    Guốc gỗ gầm giường đế cao:
    – Vợ đang đi làm, người thấp

    Nước nguội đựng đầy chai cốc:
    – Từ lâu lọ đã hết chè

    Bao tải buộc sẵn sau xe:
    – Gạo sổ dạo này đong khó…

    Bạn đến thăm nhà tôi đó
    Cần chi hỏi chuyện gia đình
    Biết nhìn là nghe rất rõ
    Những lời giới thiệu lặng thinh.

  • Cánh đồng 10

    […]

    Mùa thu
    Tôi dắt bò ra thả ở cánh đồng
    Nhìn thấy một cây dương liễu có hình người con gái
    Năm nay em gái tôi mười lăm tuổi, nếu còn được thở
    Tóc em đã xõa xuống lưng, cổ đeo hạt cườm.

    Tôi vác cày ra cày miên man ở cánh đồng
    Không thể tìm được nơi nào em tôi đang ngủ
    Tôi chỉ thấy những rễ lúa có hình của những mạch máu trồi lên
    Và tiếng bong bóng sủi dưới chân tôi như hơi thở nhẹ
    Những hạt sương đậu trên bờ cỏ rưng rưng giọt lệ.

    Năm nay em gái tôi mười lăm tuổi, nếu còn được sống
    Em sẽ có giọng nói dịu dàng với khuôn mặt đẹp xinh.

  • Người về sau chiến tranh

    Tác giả:

    […]

    Đến bây giờ mới hiểu hết cái riêng
    Không đơn giản chỉ muối, dầu, gạo, củi
    Những chuyện chỉ đùa trước kia cùng đồng đội
    Nay về nhà thành nghiêm túc áo cơm

    Anh trở về nhà em thương anh hơn
    Bao lúng túng giữa đời thường lạ lẫm
    Vầng trán già nua, cái nhìn sâu đậm
    Riêng nét cười còn nguyên vẹn về anh.