Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Cõi lặng

    Tác giả:

    Thoắt thoáng thôi mẹ đã thành thiên cổ
    Lãng du trôi giữa trốn không màu
    Con hụt hơi khản lòng gọi mẹ
    Chỉ cánh đồng âm vọng nỗi đơn côi.

    Ngược dòng sông về lại tuổi lên mười
    Cỏ vẫn lặng xanh mà gió thì chao chát
    Mẹ lặn lội dắt tháng ba dói khát
    Hoa xoan rơi thảng thốt đến giờ

    […]

  • Xin lỗi yêu thương

    Tác giả:

    Con chảy mình vào năm tháng lặng trôi
    Mặc cây sấu già bao lần trút lá
    Mặc đồng làng mấy lần trút cuống rạ
    Lúa cắt đi rồi mặc gốc đứng lẻ loi
    Mẹ nuôi con khôn lớn nên người
    Như lúa chín con lại rời xa mẹ
    Mẹ như gốc rạ kia lặng lẽ
    Gom hết thời xuân sắc sống cho con

    […]

  • Mẹ tôi, người hay lo

    Tác giả:

    […]

    Tôi giành lấy ngày mai, đựng trong một cái hộp
    hé cho mẹ xem, ngày mai khe khẽ hát
    Cái hộp của tôi – im lặng tội tình
    Ngày mai của tôi là một quả tim
    Mẹ ơi! Con có cả một bầy chim đậu trên cây táo nhà nhà xóm
    những người lính canh của ngày mai
    nó đậu trên những cửa sổ ngôi nhà sắp xây
    không cho nỗi lo âu nhảy xổ vào những căn buồng mới nữa
    Xấp lịch nhà ta củ hành khốn khó
    mỗi khi bóc tay mẹ còn run
    Đồng hồ chết trong đêm mẹ đừng có buồn
    Con vẫn đếm nhịp tháng ngày chẵn lẻ
    Con kéo thành phố xa lại gần trong mắt mẹ
    Con nới rộng căn nhà trong những phút nghỉ ngơi…

  • Đất quê ta mênh mông

    Tác giả:

    Mẹ đào hầm từ thuở tóc còn xanh
    nay mẹ đã phơ phơ đầu bạc
    mẹ vẫn đào hầm dưới tầm đại bác
    bao đêm rồi tiếng cuốc vọng năm canh.

    Đất nước mình hai mươi năm chiến tranh
    tiếng cuốc năm canh nặng tình đất nước
    hầm mẹ giăng như lũy như thành
    che chở mỗi bước chân con bước.

    Đất quê ta mênh mông
    quân thù không xăm hết được
    lòng mẹ rộng vô cùng
    đủ giấu cả sư đoàn dưới đất
    nơi hầm tối lại là nơi sáng nhất
    nơi con nhìn ra sức mạnh Việt Nam.

    […]

  • Mây và sóng

    Mẹ ơi, kìa ai đang gọi con trên mây cao.
    Họ bảo: “Chúng ta vui chơi từ tinh mơ đến hết ngày
    Chúng ta giỡn với sớm vàng rồi lại đùa cùng trăng bạc”
    Con hỏi: “Nhưng mà làm thế nào tôi lên trên ấy được ?”
    Họ trả lời: “Con hãy đi đến hết cõi đất, rồi giơ tay lên trời con sẽ bay bổng lên mây”
    Nhưng con nói: “Mẹ tôi đợi tôi ở nhà, tôi có lòng nào bỏ được mẹ tôi”
    Họ bèn mỉm cười, và lơ lửng họ bay đi mất
    Nhưng con biết trò chơi còn hay hơn của họ
    Con làm mây nhé, mẹ làm mặt trăng,
    Hai tay con ôm mặt mẹ, còn mái nhà ta là trời xanh

    […]

  • Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

    Tác giả:

    […]

    Bao giờ cho tới mùa thu
    trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
    bao giờ cho tới tháng năm
    mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao
    Ngân hà chảy ngược lên cao
    quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm…
    bờ ao đom đóm chập chờn
    trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

    Mẹ ru cái lẽ ở đời
    sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
    bà ru mẹ… mẹ ru con
    liệu mai sau các con còn nhớ chăng

    Nhìn về quê mẹ xa xăm
    lòng ta – chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
    ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
    miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương