Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Uống rượu với người lính Bắc phương

    Tác giả:

    Hãy rót cho ta thêm cốc nữa đi
    Ngồi với bạn hôm nay làm ta hứng chí
    Chuyện ngày mai có chi đáng kể
    Dẹp nó đi cho khỏi bận tâm
    Thằng lính nào mà không rét lúc ra quân
    Khi xung trận mà không té đái
    Ta cũng có người yêu nhỏ dại
    Mỏi mắt trông chờ song cửa quê nhà …

    […]

  • Chúc thư của một người lính vô danh

    Nếu ngày mai cam phận tôi lên đường
    Về một miền trời nồng mùi thuốc súng
    Xin các người đừng tụ tập lăng xăng
    Đừng đọc diễn văn, trương cờ xí
    Đừng uý lạo tặng quà
    Quàng vòng hoa chiến sĩ
    Đừng chu choa tiếng kèn đồng
    Bởi cái chết là một món hàng vô giá
    Không lễ tiễn đưa nào chuộc được

    […]

  • Người ơi người ở

    […]

    Tiếng em hát “Người ơi…”
    Người gần nhau mãi mãi
    Tiếng em hát “Đò ơi…”
    Sông đưa đò gần lại
    Tiếng em hát “Cây ơi…”
    Cây nhú thêm mầm mới
    Tiếng nồng say em gọi
    Náo nức tuổi trăng lên

    Cái giọng thì của em
    Mà lời anh đấy nhỉ?
    Giữ em chẳng được nào
    Hẹn nhau ngày thắng Mỹ
    Lại hát tặng tiễn nhau
    Như bạn bè Quan họ
    Rằng: Người đi người nhớ
    Rằng: “Người ơi người ở đừng về…”

  • Để trả lời một câu hỏi

    Tác giả:

    Em hỏi anh bao giờ trở lại
    Xin trả lời mai mốt anh về
    Không bằng chiến trận Plei Me
    Hay Đức Cơ – Đồng Xoài – Bình Giã
    Anh trở về hàng cây nghiêng ngả
    Anh trở về hòm gỗ cài hoa
    Anh trở về bằng chiếc băng ca
    Trên trực thăng sơn màu tang trắng
    Mai trở về chiều hoang trốn nắng
    Poncho buồn liệm kín hồn anh
    Mai trở về bờ tóc em xanh
    Vội vã chít khăn sô vĩnh biệt

    […]

  • Anh bộ đội thương binh tôi gặp

    Cuối năm tám mươi
    Có một lần tôi đi ngang bệnh viện Vì Dân
    Nghe đâu đã đổi tên là Thống Nhất
    Anh bộ đội thương binh
    Ngồi dưới hiên
    Nghêu ngao hát
    Khuôn mặt gầy tuổi mới quá hai mươi
    Giọng anh buồn đôi mắt ngắm xa xôi
    Anh đang hát về quê hương miền Bắc
    Tôi ngồi xuống bên cạnh anh
    Anh rất tự nhiên xích người nhường chỗ
    Tôi khen anh hát rất hay
    Anh mỉm cười
    Nụ cười sao hồn nhiên chất phác
    Tôi rút mời anh điếu thuốc
    Anh lấy trong người cái hộp quẹt Zippo
    Tôi bỗng bật cười to:
    – Thế anh cũng thích xài đồ Mỹ ngụy
    Anh điềm nhiên trả lời:
    – Đây chỉ là kỷ niệm
    Của thằng bạn thân chết ở Bình Long

    […]

  • Vườn trong phố

    Tác giả:

    […]

    Đến bây giờ đánh giặc anh đi xa
    Nhìn lại mảnh vườn xưa thấy hẹp
    Biết bao điều anh còn chưa nói được
    Rối rít trong lòng một nỗi em em

    Rừng rậm đèo cao anh đã vượt lên
    Theo tiếng gọi con tàu ngày bé dại
    Vườn không níu được bước chân trở lại
    Nhưng lá còn che mát suốt đường anh

    Mảnh vườn em vẫn là mảnh vườn xanh
    Nơi ban đầu lòng ta ươm tổ mật
    Nơi ta hái những chùm thơ thứ nhất
    Nơi thu sang mây trắng vẫn bay về.

  • Ai? Tôi!

    Tác giả:

    Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng
    Chỉ một đêm, còn sống có 30
    Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó?
    Tôi!
    Tôi – người viết những câu thơ cổ võ
    Ca tụng người không tiếc mạng mình
    trong mọi cuộc xung phong.
    Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm
    Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
    […]

  • Thơ tình người lính biển

    Tác giả:

    […]

    Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
    Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng
    Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng
    Biển một bên và em một bên.

    Vòm trời kia có thể sẽ không em
    Không biển nữa. Chỉ còn anh với cỏ
    Cho dù thế thì anh vẫn nhớ
    Biển một bên và em một bên…