Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Chiến Ca Mùa Hè – Bài Tam Biên

    Tác giả:

    Mẹ bỏ Dak To từ khi giặc tới
    Băng rừng sương qua con suối ngậm ngùi
    Cả giang san cõng nặng một lưng gùi
    Mẹ bỏ lại cái buôn rừng rực lửa
    Gió nghiến răng tre dài như nói nhỏ
    Thương cái bò, thương cái mác đào măng
    Cái nhà sàn ôm nương lúa ba trăng
    Mai còn chi dưới gót thù xâm lược
    Mẹ về miền xuôi phố phường ngơ ngác
    Mang tiếng khèn trắc ẩn điệu quê hương
    Mắt kéo mây nhòa nhạt suối trăng hờn

    […]

  • Chiến Ca Mùa Hè – Chiến thắng cuối cùng

    Tác giả:

    Sau chiến thắng cuối cùng
    Xin mời mẹ qua sông
    Về Gio Linh. Cửa Việt.
    Ươm mầm sống trên đồng hoang đất chết
    Dựng ngày mai trên tàn phế thương đau
    Mời mẹ trẩy về đường 9 xôn xao
    Mừng hội lớn đẹp Khe Sanh, Lao Bảo
    Giặc tan rồi – quê mình thay sắc áo
    Ôi Trị Thiên ngạo nghễ dưới mây trời
    Ơi Trị Thiên thương mến của ta ơi!

    […]

  • Vết thương

    Tác giả:

    […]

    Xin về trong thư viện
    Xin về trước thánh đường
    Bàn tay em lật trang kinh cầu nguyện
    Những chòm lá xanh bắt đầu tàn rụng
    Âm vang không trung
    Ôi! Nước mắt – nụ cười – rêu xanh – lửa biển
    Móng tay dài vuốt nhọn tình yêu
    Em còn đó giấc ngủ buổi chiều
    Mùa thu rắc phấn trên trời rộng
    Chúng tôi áo mềm vai nặng
    Hồn-gọi-xưa bằng tiếng thì thầm
    Bom đạn.

  • Chuyện ở một góc rừng Trường Sơn

    Dưới gốc cây một góc rừng Trường Sơn
    Hai người lính tựa lưng ngồi hút chung điếu thuốc
    Cùng xạm vàng da, rối đen mái tóc
    Chỉ khác nhau màu quân phục rách sờn
    Giọng Bắc, giọng Nam lẫn gió chập chờn
    Vết máu đen bầm đóng khô trên ngực
    Hai đôi mắt chong vào đêm hư thực
    Súng gỉ nòng nằm im lặng hai bên

    […]

  • Những bông hoa không cần chỉ thị

    Tác giả:

    Mặc ai cấm rằng không được nhắc
    Bạn vàng Trung Hoa từng thảm sát dân mình
    Nhưng làm sao cấm hoa đào hoa mận
    Nở rưng rưng rụng xuống những mộ phần

    Kệ báo chí cứ phập phồng chờ đợi
    Nói hay im? Ngồi nghe ngóng công văn
    Những bông hoa không cần chỉ thị
    Cứ ra Giêng, rụng thắm đất anh nằm…

  • Dặn con

    Tác giả:

    […]

    Sau chiến tranh con nhớ về quê
    thắp nén nhang cho người đã khuất
    lượm mảnh đạn trong vườn
    rèn dao rèn cuốc
    vỡ đất phá rừng
    trồng thêm lúa mới
    nhớ xây mồ cho người chết oan
    lấp hố bom con nhớ rào làng
    con nhớ quên những ngày tủi cực
    nhớ ta là dân tộc Việt Nam

  • Khi về Bà Di

    Tác giả:

    […]

    Đơn vị mình về, An Khê, An Túc
    người lính già Y Sik đãi la-de
    và nói rằng tôi người gốc Rhadé
    (chuẩn úy hôm nào về nhà một bữa)
    một chút rượu cần ngồi bên bếp lửa
    tôi kể chuyện rừng chuyện rú cho nghe
    không rượu cần, mời chuẩn úy la-de…

    Đơn vị mình về, ngày này thứ mấy
    sao lòng ta vương một chút lạnh lùng
    hỡi những tháp Chàm, rừng núi mù sương
    xin một nhóm lửa hiền nhen tâm sự.

    […]

  • Gửi em ở cuối sông Hồng

    Tác giả:

    […]

    Nhưng thơ ngây đâu còn ở chúng mình
    Khi Tổ quốc trao anh lên tuyến đầu chặn giặc
    Khi biên cương trong anh đã trở thành máu thịt
    Đạn lên nòng anh giữ trọn nguồn sông

    Nỗi nhớ cho em chưa viết được đôi dòng
    Đạn quân thù bỗng cuồng điên vào thị xã
    Xe tăng thù nghiến mặt sông êm ả
    Nhịp cầu thù chặt đứt chờ mong

    Bão lửa này mang sức mạnh hờn căm
    Phá cầu thù, xé vụn xe tăng giặc
    Giữa dòng sông nghìn xác thù ngã gục
    Máu giặc loang ố cả một vùng

    Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng
    Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ
    Là niềm thương anh gửi về em đó
    Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh.