Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Vết thương

    Tác giả:

    1
    Tiếng nước nào chảy trong lòng bàn tay
    Giọng ca nào đổ xuống vai này
    Em mùa thu môi mọng
    tà áo bay tà áo bay,
    Ôi! Bóng hồn xuống chậm.
    Những con chim sáo nhỏ trên trời
    Chẳng bao giờ buồn nghe bão tố
    Và chúng tôi những người
    Của thế kỷ hai mươi – dằn vặt u uất
    Ôi! Những đám mây mùa thu không trở lại
    Trên đôi chân gầy – đá – sỏi khô – chết – tình yêu.
    Ôi! Một sớm một chiều
    Tóc em thành cuồng-phong mắt em thành lửa biển
    Anh làm thơ bằng nửa phiến tim buồn
    Và gọi dậy thời gian gọi dậy
    Huyền bí đông phương.

    2
    Từ giã lâu rồi đồng-xanh-khô-cỏ
    Mái lều xa đốm-lửa-khuya-rừng
    Thành phố nơi đây khoác áo chiến binh.
    Tường vôi loang lổ
    Anh nhìn đó bao bài thơ bỏ dở
    Cọng rêu xanh đầm suốt linh hồn
    Từng đàn xe chạy từng nụ cười vang
    Bước chân cẩm thạch
    Anh nhìn đó một mặt trời mới mọc
    Sóng xô dồn bãi cát-trắng-hồng-gương
    Loài sò ốc đọng mù sương
    Thở lên thở lên hấp hối.
    Anh nhìn đó và mùa thu đi vội.

    3
    Xin về trong thư viện
    Xin về trước thánh đường
    Bàn tay em lật trang kinh cầu nguyện
    Những chòm lá xanh bắt đầu tàn rụng
    Âm vang không trung
    Ôi! Nước mắt – nụ cười – rêu xanh – lửa biển
    Móng tay dài vuốt nhọn tình yêu
    Em còn đó giấc ngủ buổi chiều
    Mùa thu rắc phấn trên trời rộng
    Chúng tôi áo mềm vai nặng
    Hồn-gọi-xưa bằng tiếng thì thầm
    Bom đạn.

    12-1962

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)