-
Quê hương
Tác giả: Tế HanhTháng Bảy17Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
Nước bao vây, cách biển nửa ngày sông
Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cáChiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
Phăng mái chèo, mạnh mẽ vượt trường giang
Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió…Ngày hôm nay, ồn ào trên bến đỗ
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về
“Nhờ ơn trời biển lặng cá đầy ghe”
Những con cá tươi ngon thân bạc trắngDân chài lưới, làn da ngăm rám nắng
Cả thân hình nồng thở vị xa xăm
Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm
Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏNay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ
Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi
Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!Cùng một tác giả
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Nhớ con sông quê hương của Tế Hanh
- Nhớ cơn mưa quê hương của Lê Anh Xuân
- Quê hương của Giang Nam
- Sông Trà mùa thu tôi của Nguyễn Đăng Trình
- Những cánh buồm của Hoàng Trung Thông
- Làng quan họ của Nguyễn Phan Hách
- Mùa xuân của Bình Nguyên Trang
- Hồi ức chiến tranh (trích đoạn trường ca) của Y Phương
- Trở về quê nội của Lê Anh Xuân
- Giấc mơ anh lái đò của Nguyễn Bính
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...
quá hay!!! cảm ơn nhiều !
Bai tho “Que huong” rat hay.Nha tho da thanh nguoi “thien co” song nhung bai tho cua ong se song mai voi thoi gian. Xin cam on Thica.net da cho chung toi duoc doc lai nhung bai tho hay, cau tho hay cua nhieu tac gia.
bài thơ quê hương của nhà thơ tế hanh là một bài thơ hay.khiến cho tât cả những ngươì con khi xa quê phải chạnh lòng.
bài này có cả phân tích thì hay hơn
Với những vần thơ bình dị mà gợi cảm, bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh đã vẽ ra một bức tranh tươi sáng, sinh động về một làng quê miền biển với tình cảm quê hương trong sáng, tha thiết của nhà thơ:
“Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới
Nước bao vây, cách biển nửa ngày sông”
Mở đầu là hai câu thơ giới thiệu về làng quê vô cùng giản dị nhưng nó lại thể hiện ông luôn nhớ tới vị trí nơi chôn rau cắt rốn luôn có một tấm lòng hướng về quê hương yêu dấu. Rồi ở những câu thơ tiếp theo, hình ảnh dân chài lưới ra khơi trong một ngày “Trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng”,rất thuận lợi cho công việc đánh bắt cá. Tác giả đã hồi tưởng lại tất cả những gì đẹp nhất về làng biển. Đặc biệt, nổi bật nên là biểu tượng chiếc thuyền – linh hồn của làng khi lướt song chạy ra biển. Nó “mạnh mẽ” vượt qua mọi khó khăn trở ngại. Ngoài ra, cảnh sinh hoạt đông vui “tấp nập” sau mỗi lần đoàn thuyền trở về cũng được Tế Hanh in sâu vào tâm trí, vô cùng đẹp. Nhưng điều mà tác giả nhớ nhất là “cái mùi nồng mặn” và “làn da ngăm rám nắng” chỉ có ở vùng biển. Đó chính là nét đặc trưng của dân chài lưới. Cái vị muối mặn mòi “thấm dần trong thấm vỏ”. Đến đoạn cuối tình cảm của tác giả đã được bộc lộ một cách trực tiếp qua từ “nhớ”. Phải chăng nó đã được dồn nén tới mức phải vỡ òa ở những câu cuối.
quê hương tôi là đồng bằng trung du
quê hương tôi là ruộng lúa bờ tre
quê hương tôi là mái đình cây đa
quê hương tôi là nỗi nhớ không quên