Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Đất ngoại ô

    Khu phố ngoại ô
    Tầm tã rụng bên dòng sông
    những người dân nghèo về đây
    như vỏ hến chiều chiều tấp lên các bến
    Khu phố ngoại ô
    Chân đất, đội áo nối vai
    Le te chợ Hôm, chợ Mai
    Đầu tắt mặt tối
    Khu phố ngoại ô nằm nghe mưa nguồn và sóng vỗ
    Đêm thầm tính những chuyến đò về trong giấc ngủ
    Trăn trở tôn đi những năm nào
    vỗ về một ngày lam lũ
    trong tiếng hát nấc dài cuối ngã ba sâu

    Tôi lớn lên trên khu phố buồn đau
    Không còn gặp cụ Trâu[1] và những lâu đài xưa cũng chìm dần trong lá xanh trùm kín cửa
    Vườn thơ xưa không còn gã áo trắng đi về
    Ngơ ngẩn đọc thơ buồn trong tiếng guốc cạo râu
    Chỉ còn người phu xe cũ
    nghiên cốc rượu chiều nhòe những mái tôn
    Chỉ có nắng trời làm rát mặt những quán nghèo bám bờ đường nhựa
    Chỉ còn mẹ tôi ngồi bán hàng suốt mùa mưa
    Nước mắt thương chồng lạnh như hạt mưa đọng qua cửa thùng gương
    Ôi những cuộc đời sụt lở dần theo con nước mỗi năm lùa vô Đập Đá
    Chỉ có tiếng xe đoàn lê dương lăn lạo xạo trên những đốt sống lưng trần
    Chỉ có tiếng còi tàu há mồm những con giòi rúc vào mạch máu
    Trước Phu Văn Lâu lá cờ vàng như tài cải úa
    “Trước bến Văn Lâu…”[2]
    Đau biết mấy lần mẹ hát khúc ca dao

    Lũ chúng tôi lớn lên
    Con gái đi học về còn biết ra sông gánh nước
    Con trai còn biết đọc Lục Vân Tiên và thơ Mụ Đội cho bà
    Qua hoàng thành cha ông gọi tên tôi tôi ù ù trong họng súng thần công
    Hịch Cần Vương tưởng còn vang qua chín cửa
    Sắc đẹp nghìn xưa thấm từng trang lịch sử
    Đời bà con nghèo đọng giữa đáy truyền đơn
    Nước mặn lên lúa héo ở bên cồn
    Mẹ vẫn dặn “đổi nước ngọt” chứ đừng “bán nước”
    Nắng tháng năm run rẩy những oan hồn
    Người còn sống nhớ “Ngày thất thủ”
    Ôi mùa phượng hay lòng tôi cháy đỏ

    Chúng tôi đi. Từ cửa ngoại ô này
    Cái vẫy tay cuối cùng của thành phố thân yêu.
    Mười lăm năm đâu phải một ngày xa
    Thằng bạn cũ đã thành đồng chí
    Đêm đêm khơi từng ngọn lửa
    Kể tôi nghe chuyện mụ lý, ông cò…
    Những tấm lòng bền bỉ
    Cứng như hòn đất chai
    Thở bằng hơi nghĩa khí
    Làm trăm nghề chỉ chừa nghề cho Mỹ
    Làm trăm thân cũng dân dã cụ Hồ
    Ơi Đất phải ra đi và Đất phải trở về
    Là gạch ngói đau thương là chiến hào căm giận
    Là Trường Sơn dựng lên ngàn bệ phóng
    Là kỳ đài xưa ta khắc một câu thề
    Giải phóng!

    Có bao giờ như buổi sáng Xuân nay
    Chúng ta bay, nghìn độ lửa, ta bay
    Đất đuổi giặc đất vươn dài bén gót
    Mang Cá tan hoang, Phú Bài vỡ mặt
    Ngoại ô mở rồi trăm cửa ta băng băng
    Trái tim hồng lắp đầu súng chống tăng
    Ta đã lớn, ơi mẹ, em, đồng chí
    Dưới mái xưa nhìn theo ta ứa lệ
    Sức trăm năm nay chuyển xuống lòng đường
    Cả ngoại ô làm chiến lũy sông Hương
    Bắn tàu giặc như lá trúc vàng héo rụng
    Em gái cứu thương, em trai cầm súng
    Mẹ may cờ, em nhỏ đón văn công
    Cửa ủy ban rực rỡ lá cờ hồng
    Người lại, kẻ qua, thợ nề, thự mộc
    Cả chị tiểu thương năm nào tuyệt thực
    đều ngồi đây điểm mặt những quân thù…
    Cảm ơn mẹ sinh con trên thành phố.
    Ngàn ngày nắng và mưa, mười lăm năm bỡ ngỡ
    Nay con lại chào Người dưới một vùng đạn lửa
    Người đẹp vô cùng với khẩu súng trong tay
    Con lại về thăm ảnh cha xưa
    người chiến sĩ đánh Tây
    Mười lăm nắm, mới có mặt trên bàn thờ
    Bạn con đến thắp nén nhang thơm ngát
    Mắt cha vui phấp phới bóng trăm cờ…
    Ngoại ô bừng bừng tiếng hát
    Ngực căng phồng Người trấn cửa Thuận An.

    (4-1968 – 4-1969)

    Chú thích

    1. Một cụ già hay kể chuyện trên đường phố Huế ^
    2. Lời một câu hò Huế:
      Chiều chiều trước bến Văn Lâu
      Ai ngồi, ai câu, ai sầu, ai thảm
      Ai thương, ai cảm, ai nhớ, ai trông?
      Thuyền ai thấp thoáng bên sông,
      Đưa câu mái đẩy chạnh lòng nước non ^

    Bình luận

    1. ngothikhanhly says:

      cam~ on nhiu` nha! dung’ la` mot trang van hoc hay

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)