Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Giây phút chạnh lòng

    Tác giả:

    (Cảm đề truyện “Đoạn Tuyệt”)

    Anh đi đường anh, tôi đường tôi
    Tình nghĩa đôi ta có thế thôi
    Đã quyết không mong sum họp mãi
    Bận lòng chi nữa lúc chia phôi

    Non nước đang chờ gót lãng du
    Đâu đây vẳng tiếng hát chinh phu
    Lòng tôi phơi phới quên thương tiếc
    Đưa tiễn anh ra chốn hải hồ

    Anh đi vui cảnh lạ, đường xa
    Đem chí bình sinh dãi nắng mưa
    Thân đã hiến cho đời gió bụi
    Đâu còn lưu luyến chút duyên tơ

    Rồi có khi nào ngắm bóng mây
    Chiều thu đưa lạnh gió heo may
    Dừng chân trên bến sông xa vắng
    Chạnh nhớ tình tôi trong phút giây

    Xin anh cứ tưởng bạn anh tuy
    Giam hãm thân trong cảnh nặng nề
    Vẫn để hồn theo người lận đận
    Vẫn hằng trông đếm bước anh đi

    Lấy câu khảng khái tiễn đưa nhau
    Em muốn cho ta chẳng thảm sầu
    Nhưng chính lòng em còn thổn thức
    Buồn kia em giấu được ta đâu

    Em đứng nương mình dưới gốc mai
    Vin ngành sương đọng, lệ hoa rơi
    Cười nâng tà áo đưa lên gió
    Em bảo: hoa kia khóc hộ người.

    Rồi bỗng ngừng vui cùng lẳng lặng
    Nhìn nhau bình thản lúc ra đi
    Nhưng trong khoảnh khắc thờ ơ ấy
    Thấy cả muôn đời hận biệt ly

    Năm năm theo tiếng gọi lên đường
    Tóc lộng tơi bời gió bốn phương
    Mấy lúc thẫn thờ trông trở lại
    Để hồn mơ tới bạn quê hương

    Ta muốn lòng ta cứ lạnh lùng
    Gác tình duyên cũ chẳng đường trông
    Song le hương khói yêu đương vẫn
    Phảng phất còn vương vấn cạnh lòng

    Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan
    Trong lúc gần xa pháo nổ ran
    Rũ áo phong sương trên gác trọ
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang

    Ta thấy xuân nồng thắm khắp nơi
    Trên đường rộn rã tiếng đua cười
    Động lòng nhớ bạn xuân năm ấy
    Cùng ngắm xuân về trên khóm mai

    Lòng ta tha thiết đượm tình yêu
    Như cảnh trời xuân luyến nắng chiều
    Mắt lệ đắm trông miền cách biệt
    Phút giây chừng mỏi gót phiêu lưu…

    Cát bụi tung trời – Đường vất vả
    Còn dài – Nhưng hãy tạm dừng chân
    Tưởng người trong chốn xa xăm ấy
    Chẳng biết vui buồn đón gió xuân?

    1937

    Bình luận

    1. mymeo28 says:

      “Tưởng người trong chốn xa xăm ấy
      Chẳng biết vui buồn đón gió xuân”

      🙂

    2. Tuong says:

      Bài thơ buồn quá.

    3. nguyễn Phong says:

      bài này hay,buồn,nói chung là tâm trạng chia xa

    4. LÝ VĂN says:

      Ai đã từng đọc qua tác phẩm Đoạn Tuyệt của nhà văn Nhất Linh thì đây chính là tâm sự của Dũng và Loan là 2 nhân vật chính trong truyện.

    5. do dung says:

      Cái thời chưa có công nghệ thông tin,giới học sinh sinh viên thường chuyền nhau chép tay những bài này.
      Tuy chạnh lòng vì một nội dung cuốn sách ,nhưng bài thơ đã nói hộ nỗi lòng bao kẻ xa nhau.

    6. Hào says:

      Rũ áo phong sương trên gác trọ
      Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang

    7. ĐỌC THƠ THẾ LỮ,
      BÀI “GIÂY PHÚT CHẠNH LÒNG”

      Bài thơ thật đẹp như tranh vẽ
      Bao ý thơ hay dẫu ngậm ngùi
      Giây phút chạnh lòng ai cũng biết
      Tình yêu hòa trộn giữa tình đời

      Nét thơ cổ kính với thời gian
      Tiết tấu hơi thơ vẫn rộn ràng
      Giữa phút bẽ bàng phân ly ấy
      Thương người bao nỗi dặm quan san

      Thơ hay cả ý lẫn cả lời
      Thi pháp bài thơ rõ tuyệt vời
      Thế Lữ hồn thơ luôn lai láng
      Lời thơ bàng bạc lắm chơi vơi

      Tứ thơ còn mãi với thời gian
      Nét đẹp tranh xưa chẳng muộn màng
      Như ánh nắng chiều còn đọng lại
      Tâm hồn thi sĩ quả mênh mang

      NHÀ THƠ ĐẠI NGÀN
      (10/02/16)

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)