Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Những đứa trẻ buồn

    Tác giả:

    (Tặng các bạn và các em tôi)

    Heo may cỏ lạ rừng chiều
    Ngàn lau rụng trắng
    Những đứa trẻ buồn ướt lạnh
    Đường dài mặt trận nối nhau đi

    Sau lưng chấp chới nắng hè
    Biển ở trên trời sóng mạnh
    Lửa như niềm tin có sẵn
    Lớn lên ta lại đi tìm
    Lòng chỉ muốn yêu thương
    Mà cứ phải suốt đời căm giận

    Cuộc chiến tranh dằng dặc
    Rừng đầy muỗi độc
    Chiến hào lở loét khói bom
    Những đôi giày thủng đầy bùn
    Những tấm vải mưa ướt sũng
    Những con vắt đói chui vào lưng
    Lá thư nhà đọc mãi đến thuộc lòng
    Đêm trắng sương lùa củi tắt

    Mộ bạn đá hoang gió lạnh
    Chôn bao trìu mến của ta
    Những con đường nắng ngày xưa
    Những trang sách hẹn bao điều tốt đẹp
    Giờ má chạm nòng súng bỏng
    Bên kia đồi gianh khét lẹt
    Quân thù cháy giữa vòng vây
    Mấy gã tù binh ngồi khóc
    Run run những cánh tay gầy

    Ta đã qua
    Bao phố làng đổ sụp
    Cổ nghẹn lòng thù hận
    Nhìn bao em bé mồ côi
    Mà sao chiều nay
    Giết xong quân giặc
    Chẳng thấy lòng thảnh thơi nhẹ nhõm
    Chỉ nỗi buồn trĩu nặng
    Dâng lên như đá trên mồ

    Đầu mùa bông điệp nở hoa
    Bài hát về con sẻ sẻ
    Những nhịp cầu ta hẹn sẽ xây
    Những cánh đồng ta chẳng về gieo hạt
    Ta cứ là viên đạn
    Xoáy trong cuộc chiến tranh dài

    Lòng đã quên tất cả mọi điều
    Để bắn súng ném mìn vào quân giặc
    Chỉ xin được nói nỗi buồn có thực
    Trong ngực ta đau buốt chiều nay

    Xác nguỵ nằm ruồi muỗi bâu đầy
    Những đôi mắt bệch màu hoa dại
    Những gương mặt trẻ măng xanh tái
    Những bàn tay đen đủi chai dầy
    Các anh ơi, đừng trách chúng tôi
    Các bà mẹ, tha thứ cho chúng tôi
    Chúng tôi chẳng thể làm khác được
    Quả đồi cháy như một phần quả đất
    Bao đời người ta đã giết nhau
    Với các anh tôi oán hận gì đâu
    Nhưng còn có cách nào khác được
    Cuộc chiến tranh này là khoản thuế đò ngang
    Con người sang một bờ mới chín vàng
    Con người được làm con người trở lại

    Nhưng mãi mãi chẳng bao giờ sống dậy
    Những tháng năm đã mất
    Những nhịp cầu gẫy gục
    Những toa tầu sụp đổ tan hoang

    Heo may cỏ dại úa vàng
    Ngàn lau rụng trắng
    Những đứa trẻ buồn ướt lạnh
    Đường dài mặt trận nối nhau đi…

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)