Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Tổ quốc nhìn từ biển

    Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển
    Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa
    Ngàn năm trước con theo cha xuống biển
    Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa
    Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc
    Các con nằm thao thức phía Trường Sơn
    Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả
    Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

    Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển
    Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng
    Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
    Trong hồn người có ngọn sóng nào không

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo
    Lạc Long cha nay chưa thấy trở về
    Lời cha dặn phải giữ từng thước đất
    Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

    Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể
    Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù
    Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ
    Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích
    Những đau thương trận mạc đã qua rồi
    Bao dáng núi còn mang hình goá phụ
    Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa
    Đã mười lần giặc đến tự biển Đông
    Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử
    Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

    Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo
    Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn
    Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy
    Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

    Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả
    Những chàng trai ra đảo đã quên mình
    Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước[1]
    Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

    Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát
    Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời
    Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
    Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

    (Trại viết Văn nghệ Quân đội Hạ Long 4/2009)

    Chú thích

    1. Mới đây người dân huyện đảo Lý Sơn đã tìm thấy một sắc chỉ của vua triều Nguyễn năm 1835 cử dân binh ra canh giữ đảo Hoàng Sa. ^

    Bình luận

    1. […] Tổ quốc nhìn từ biển Tác giả: Nguyễn Việt Chiến […]

    2. Sông Hậu says:

      NON NƯỚC HỮU TÌNH I

      Tình nào đâu biết
      bao nhiêu
      Tình chưa có tuổi đã yêu dạt dào
      Yêu bầu sữa Mẹ
      ngọt ngào
      yêu Cha gánh củi từ non cao về

      Yêu Em
      Em xõa tóc thề
      sang lòng đất khách, nhớ quê hương mình
      Mỗi mùa sóng nhỏ
      lung linh
      sông Hồng – sông Hậu – sông Tình thiết tha

      Lao xao
      ánh nước sông Trà
      tiếng chuông Thiên Ấn khi đà ngân vang
      Sông Hương
      thành cổ thênh thang
      con đò Bến Ngự đưa Nàng như thơ

      Đỉnh đầu Lũng Cú
      nắng mơ
      Cà Mau sóng vỗ ba bờ huyên thuyên
      Phong Nha
      thạch động tự thiên
      khách về cứ ngỡ cung tiên cõi trần

      Chùa Hương
      lộng tiếng thơ ngân
      Em đi lễ hội say rằm tháng giêng
      Trường Sơn
      lộng gió hai miền
      Bắc – Nam đã thắm nên duyên Sơn Hà

      Bốn ngàn năm
      Nước cho Ta
      cây dân tộc Việt kết hoa anh hùng
      Tây Nguyên
      hoa lá reo mừng
      vị cà phê thấm tận cùng Á, Âu …

      Thái Bình, Đồng Tháp
      cho nhau
      lúa xanh bát ngát, hương cau trầu nồng
      Những ngày
      lặng bão Biển Đông
      cá đầy bến đợi … thỏa lòng Người đi …

      “Cụ Đồ”
      cắm bút Ba Tri
      xuồng Em tải đạo nặng vì nghĩa nhân
      Nghi Xuân
      lồng lộng thanh vân
      “Thúy Kiều” một kiếp gánh phần lao đao

      Lam Sơn
      lấp lánh ánh sao
      “Bình Ngô Đại Cáo” kẻ nào xăm lăng
      Muôn đời còn đó
      Bạch Đằng
      quân thù tan xác, non thăng anh tài

      Hà Thành
      Người đã đến đây
      Hồ Gươm trao kiếm, Hồ Tây du thuyền
      Sài Gòn
      là ngọc thiên niên
      sáng trong trời đất nối liền năm châu

      Nha Trang
      Phan Rí, Vũng Tàu
      cho Ta ước hẹn dìu nhau bềnh bồng
      Đăm chiêu
      ngắm Vịnh Hạ Long
      bờ mi Em uốn cong cong mơ màng
      ………..

      Sài Gòn – 17/03/2009 – Sông Hậu.

    3. Nguyễn Thủy xin góp một bài của Thi sĩ : Ngô Văn Tuấn : về Lời thề dân tộc:

      DÂN TỘC TA CHUNG MỘT LỜI THỀ

      NGÔ VĂN TUẤN

      Cha Lạc Long

      Đem năm mươi con lên rừng

      Mẹ Âu Cơ

      Mang năm mươi con xuống biển

      Nước Việt này

      Từ đó

      Rừng biển nối liền nhau

      Cái dải đất cong cong hình chữ S

      Như khúc ruột mềm

      Như tia chớp phía trời Đông.

      Từ Trường Sơn

      Đến tận Trường Sa

      Đất Nước

      Là máu xương

      Là hồn dân Việt.

      Bao đời qua đã vậy

      Bao đời sau cũng vậy

      Bờ cỏi này

      Sông núi này

      Biển đảo này

      Quyết không để ngoại xâm.

      Hỡi những người “anh em” tham lam, xấu bụng!

      Đừng vọng tưởng

      Đừng manh tâm

      Chiếm rừng

      Cướp biển

      Hãy lập đàn

      Chiêu hồn

      Những Ô Mã Nhi,Thoát Hoan, Liễu Thăng, Tôn Sĩ Nghị

      Mà nghe họ kể về Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung.

      Dân Việt này trước sau vẫn vậy

      Sống thuận hòa

      Nhường nhịn

      Trọng nghĩa ân.

      Nhưng khuất phục

      Vạn vạn lần không khuất phục.

      Tống đánh Tống

      Nguyên đánh Nguyên

      Minh, Thanh đều chung phận

      Lịch sữ mấy nghìn năm

      Còn ghi lại đành rành.

      Hỡi những người”anh em” tham lam,xấu bụng!

      Đừng cậy đông

      Hiếp yếu

      Lấy thịt đè người.

      Nước ta chưa giàu

      Dân ta tuy ít

      Nhưng ý chí thì vô cùng

      Gan dạ có dư.

      Xưa “ đục nước béo cò”

      Bạn bè

      Quay lưng , trở mặt

      Bay chiếm ta Hoàng Sa

      Bay chiếm ta Gạc Ma

      Rồi dựng ra lưỡi bò, lưỡi chó

      Cướp của, cướp tàu

      Ức hiếp ngư dân.

      Thế giới căm hờn

      Biển Đông dậy sóng.

      Sóng trong lòng dân Việt ngút hờn căm.

      Hội nghị Diên Hồng

      Xưa vang vọng

      Cả dân tộc này

      Thề quyết giữ non sông./.

      Biển La Gi

      30 tháng 6 năm 2011

    4. Đỗ Thị Hoa Lý says:

      Vô cùng xúc động trước bài thơ “Tổ quốc nhìn từ biển”
      Đỗ Thị Hoa Lý xin góp vào đây tiếng nói của mình bằng bài thơ đã đăng trên báo của người Việt Nam tại Ucraina và Website họ Đỗ

      Khi Tổ Quốc bão giông

      Bao dòng máu sục sôi
      Bao con tim nóng bỏng
      Khi Tổ Quốc mình lại đứng trước nguy cơ
      Sóng trào dâng từ Quần đảo Hoàng Sa
      Mẹ Việt Nam lại từng đêm thao thức…

      Bão giông cuốn vào thềm lục địa
      Những hiểm nguy rình rập
      Những khiêu khích cạnh sườn
      Những kẻ ngoại xâm giả nghĩa, giả nhân.

      Hơn tám chục triệu con dân
      Lại trong tư thế sẵn sàng
      Như ngày xưa cha ông ta đã sẵn sàng như thế
      “Thao thức nỗi mưa nguồn, chớp bể”
      Máu xương sẵn sàng cho Tổ Quốc trường sinh!

      Biển mặn mòi yêu thương
      Biển mặn mòi sức sống
      Biển cồn cào khát vọng
      Bát ngát những chân trời!..

      Biển Quê hương tha thiết của ta ơi
      Ta muốn bên người, giữa lòng biển cả
      Mỗi tấc đất hay từng viên sỏi đá
      Đã từng thấm máu cha ông…

      Tiếng gọi muôn dân da diết tự Biển Đông
      Gió thét gào, cuồng phong nổi sóng
      Bạch Đằng Giang có hay chăng biển động
      Như Nguyệt cuộn dòng xoáy nước sục sôi!

      Mũi Cà Mau xa tắp cuối trời
      Xé sóng những con tàu kiêu hãnh
      Hãy hoá thân hỡi những ngọn tre ngà óng ánh
      Dâng hiến mình cho tất cả – Trường Sa!..
      Kiev – Ucraine, 11.06.2011 Đỗ Thị Hoa Lý

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)