Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Giời mưa ở Huế

    Tác giả:

    Giời mưa ở Huế sao buồn thế!
    Cứ kéo dài ra đến mấy ngày
    Thềm cũ nôn nao đàn kiến đói
    Giời mờ ngao ngán một loài mây
    Trường Tiền vắng ngắt người qua lại
    Đập Đá mênh mang bến nước đầy
    Đò vắng khách chơi nằm bát úp
    Thu về lại giở gió heo may…

    Chúng tôi hai đứa xa Hà Nội
    Bốn tháng hình như kém mấy ngày
    Lăn lóc có dư mười mấy tỉnh
    Để rồi nằm mốc ở nơi đây
    Thuốc lào hút mãi người ra khói
    Thơ đọc suông tình hết cả hay
    Túi rỗng nợ nần hơn chúa Chổm
    Áo quần trộm mượn, túng đồ thay.
    Hàng xóm có người con gái lẻ
    Ý chừng duyên nợ với nhau đây
    Chao ơi! Ba bốn tao ân ái
    Đã đủ tan tành một kiếp trai
    Tôi rờn rợn lắm giai nhân ạ!
    Đành phụ nhau thôi, kẻo đến ngày
    Khăn gói gió đưa sang xứ lạ
    Ai cười cho được lúc chia tay?

    Giời mưa ở Huế sao buồn thế!
    Cứ kéo dài ra đến mấy ngày
    Xa xôi ai nhớ mà thương nhớ?
    Mà nhớ mà thương đến thế này!
    Cố nhân chẳng khóa buồng xuân lại
    Vung vãi ân tình khắp đó đây
    Mưa chiều, nắng sớm, người ta bảo
    Cả đến ông giời cũng đổi thay!
    Gia đình thiên cả lên thành thị
    Buôn bán loanh quanh bỏ cấy cày
    “Anh em cánh nhạn người Nam Bắc
    Tâm sự hồn quyên lệ ngắn dài…”

    Giời mưa ở Huế sao buồn thế!
    Cứ kéo dài ra đến mấy ngày
    Hôm qua còn sót hơn đồng bạc
    Hai đứa bàn nhau uống rượu say
    Nón lá áo tơi ra quán chợ
    Trơ vơ trên bến nước sông đầy
    Sầu nghiêng mái quán mưa tong tả
    Chén ứa men lành lạnh ngón tay
    Ôn lại những ngày mưa gió cũ
    Những chiều quán trọ, những đêm say
    Người quen nhắc lại từng tên một
    Kể lại từng nơi đặt dấu giày
    Trôi dạt dám mong gì vấn vít
    Sòng đời thua nhẵn cả thơ ngây
    Tỉ tê gợi tới niềm tâm sự
    Cúi mặt soi gương chén rượu đầy
    Bốn mắt nhuộm chung màu lữ thứ
    Đôi lòng hòa một vị chua cay
    Đứa thương cha yếu thằng thương mẹ
    Cha mẹ chiều chiều… con nước mây[1]
    Không hiểu vì đâu hai đứa lại
    Chung lưng làm một chuyến đi đầy?
    Giời mưa ở Huế sao buồn thế!
    Cứ kéo dài ra đến mấy ngày…[2]

    Huế 1941

    Chú thích

    1. Có bản in thêm hai câu sau:
      Hoa rao bán nhụy tình nên vợ
      Chim nửa bình minh bóng trúc gầy ^
    2. Có bản in thêm hai câu cuối cùng:
      Mai đây bỏ Huế rồi quên Huế
      Quên được làm sao bữa rượu này. ^

    Bình luận

    1. MÂY NGÀN says:

      ĐỌC LẠI THƠ NGUYỄN BÍNH,
      BÀI “TRỜI MƯA Ở HUẾ”

      Đã trên bảy chục năm rồi
      Bài thơ “Mưa Huế” vẫn hầu mới toanh
      Nhà thơ quả thật tài danh
      Đọc xong chợt ngập trong vành thi ca !

      Chao ôi Nguyễn Bính tài hoa
      Sở trường lục bát nhưng mà vậy đâu
      Đây thơ bảy chữ một màu
      Chảy mềm như nước lại hầu xinh xinh !

      Mới hay nhân thế sự tình
      Tài hoa lận đận giật mình buồn ôi
      Bây giờ Nguyễn Bính xa rồi
      Nhưng còn sự nghiệp để đời chẳng ngoa !

      Thôi thì một kiếp người ta
      Còn niềm an ủi có là sầu sao
      Ví như tài ấy gặp thời
      Nhà thơ chắc hẳn cuộc đời đi lên !

      Trời mưa xứ Huế nghiêng nghiêng
      Hạt phùn gió rét triền miên bao ngày
      Thi nhân gặp cảnh cùi đày
      Ngậm ngùi một thoáng chùng dây tơ lòng !

      Thôi thì mặc kiếp long đong
      Một đời lận đận cũng mong giải sầu
      Giờ đây đọc lại càng đau
      Cảm người thi sĩ cảnh sầu năm xưa !

      Kinh thành lất phất trong mưa
      Nhiều ngày dai dẵng càng thêm ngậm ngùi
      Tài hoa bạc phận ở đời
      Chạnh lòng nào biết gửi lời về đâu !

      Nhưng thôi còn có mai sau
      Bao người đọc lại thơ sầu càng thương
      Thương thay Nguyễn Bính vấn vương
      Thơ buồn một thuở con đường từng qua !

      NHÀ THƠ ĐẠI NGÀN
      (09/01/16)

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)