Còn nghe âm hưởng
[…]
Bỗng thôi, chuyển biến sơn hà
Sau cơn binh lửa ánh tà dương phai
Trăng vừa rớt xuống bụi gai
Sao trăng không đậu bờ vai người về
[…]
[…]
Bỗng thôi, chuyển biến sơn hà
Sau cơn binh lửa ánh tà dương phai
Trăng vừa rớt xuống bụi gai
Sao trăng không đậu bờ vai người về
[…]
Thương em sóng cuốn mà quên
Dọc đê toàn ớt chỉ thiên tía hồng
Đôi ba năm kết một vòng
Vòng cay xé lưỡi
Mắt ròng tuổi mưa
[…]
Thôi em! Cỏ mịn chân đê
Anh đưa em nhẹ gót về xanh xưa
Chỉ tay xuống đất làm mưa
Mát chân em khỏa lững lờ nguồn xuân
[…]
[…]
Trót lòng một cõi riêng em
Anh như cỏ cháy khát thèm cơn mưa
Cho anh xin một – câu – thừa
Làm râm mát xuống một trưa gió Lào.
Mây còn mải trắng trên cao
Em buông giọt mắt rót vào cốc thu
Chỉ bằng một tiếng chim gù
Mà xôn xao đất, mà vi vu trời.
[…]
[…]
Sách với thầy là báu vật trong nhà
Là bộ óc, là trái tim nhân loại
Bìa quăn mép thầy đưa tay vuốt lại
Mỗi chữ in sai có nét chữ của thầy.
Kho báu đời thầy có thể đã vơi
Vì sách cứ thành mớ rau hạt gạo
Tôi cúi nhặt giùm thầy đôi tay nặng trĩu
Không dám hỏi đâu, chỉ lặng lẽ nhìn thầy.
[…]
này mọi người
hãy xem tôi đi đầu xuống đất và hát
những thằng hề mất trí như tôi
có chi tên tuổi
chết đi không ai phúng điếu
chỉ còn cái mặt nạ cho con chơi
ngày mở cửa mả không có một tờ vàng bạc
mọi người đừng cười tôi tội nghiệp
trong giấc ngủ tôi thấy những miếng thịt to
rồi vùng dậy chạy ra đường la lớn
thịt thịt
người đi đường không ai ngó tôi
[…]
[…]
Thành phố này – Tôi yêu!
Nơi trú ngụ những con tàu
Như đàn cá voi khổng lồ cặp bến
Sườn tàu còn ướt nồng vị biển
Ðêm ngủ còn nghe tiếng dây xích vặn mình.
Thành phố cần lao
Xăm xắn dáng đi người thợ
Ngoài sông – Từ chiếc cần cẩu nổi
Cũng mang dáng cái vạc cái cò ngày đêm lặn lội
Những tiếng động ì ầm dậy trước cả bình minh
Tôi quen nghe như tiếng tâm tình.
[…]
[…]
Thời gian củ hành tôi bóc vỏ
Kỷ niệm làm trận gió
Ðụng dây đàn tiếng ngân
Lá thu bay những mảnh hồn thành phố
Những mảnh em xao xác sau vai
Tôi vơ vẩn làm người sầu xứ
Lượm tấm trăng non ở cuối ngày.
Nghỉ hè, Páo đi thăm bố
Ngọn núi ở lại cùng mây
Mặt trời theo về thành phố
Tiếng suối nhoà dần sau cây…
[…]
[…]
Chúng ta gặp nhau
còn gặp nhau
mỗi ngày
như nhân dân
còn gặp nhau
bốn ngàn năm chưa thấy mặt
Việt Nam
Nhân dân ơi
mỗi lon gạo lon bắp
mỗi củ khoai củ sắn trồng trên đất này
chưa được tự do ăn
nên còn đẩy xe thuê
làm đĩ
lượm lon
hốt rác
mỗi ngày
như mọi đêm
[…]
[…]
Mẹ đâu ngờ
Mẹ đâu ngờ
Sau lưng mình từ máu đẫm trồi lên
Trồi lên
Chiếc ghế
Có thằng con thoát chết vụ khui hầm
Trở về ngồi chễm chệ
Cái mặt nó bây giờ mới đạo mạo làm sao
Nói năng đứng ngồi quan trọng
Thâm tâm chỉ nghiền ngẫm cách nào
Êm nhất
Lẹ nhất
Cho mỗi ngày chiếc ghế thêm cao
[…]